“Công kích vào thân thể nó."
"Được!"
Năm người tản ra rồi đồng thời huy động cương khí từ bốn phương tám hướng đánh tới. Cự điểu Man Man dường như bị chọc giận, nó kích động vẫy mạnh cánh tạo thành cuồng phong tàn phá bừa bãi!
Ba tu hành giả bị nó quét bay ra ngoài, cũng may bọn họ có cương khí hộ thể nên bay được một đoạn cũng dừng lại được, ổn định thân hình.
"Làm lại!"
Cự điểu Man Man dường như không có hứng thú với bọn họ mà quay đầu bay về phía nam. Cánh nó quét ngang. Ầm! Hai toà kiến trúc bị đánh nát, lực phá hoại cực kỳ kinh người.
Năm tu hành giả này rõ ràng không phải là đối thủ của nó.
Lục Châu không thể để con súc sinh này tiếp tục gây nghiệt, bèn đạp đất bay lên, lăng không lơ lửng quát: "Súc sinh!"
Lúc này, một thân ảnh từ phía sau lấp loé bay tới, người này trực tiếp thi triển đại thần thông thuật đến chắn trước mặt Lục Châu.
"Lão tiên sinh, người hãy lui ra để ta đối phó với nó!"
Lục Châu nghi hoặc nhìn bóng lưng nam tử trung niên trước mặt. "Ngươi không phải là đối thủ của cự điểu, vẫn nên để lão phu xử lý nó thì hơn."
Nam tử trung niên không để ý tới Lục Châu mà quay sang nói với năm tên cao thủ Nguyên Thần cảnh: “Tại hạ là Sở Nam của La Tông, các ngươi hãy mau tránh ra.”
"Sở Nam? Đại trưởng lão La Tông ?! "
Lục Châu vuốt râu suy tư. Hắn đã từng đến thánh địa La Tông hai lần, có biết nhị trưởng lão Đan Vân Tranh là thần xạ thủ, nhưng không mấy chú ý đến đại trưởng lão này.
Sao ngươi không quay đầu lại nhìn xem lão phu là ai?
"Sở Nam?" Thanh âm Lục Châu trầm ổn mà uy nghiêm.
Sở Nam vẫn không xoay người lại, chỉ nói: "Lão tiên sinh, đao kiếm không có mắt, con cự điểu này không có nhân tính, cẩn thận bị ngộ thương. Sự tình gấp gáp, mời tránh ra đừng trì hoãn thời gian của ta."
Nói xong, toàn thân Sở Nam như một mũi tên xông thang về phía cự điểu Man Man, tốc độ nhanh như thiểm điện.
Rất nhiều tu hành giả đều phải kêu lên, tốc độ thật nhanh, không hổ là cao thủ La Tông.
“Mọi người cố gắng kiên trì, lát nữa người của Ma Thiên Các đến chúng ta sẽ an toàn!"
"La Tông cũng không kém!"
Trong lòng mọi người lập tức dâng lên hy vọng.
Đúng là không đánh thì không quen biết. Lần đầu tiên Lục Châu đến thánh địa La Tong, Sở Nam là người dẫn đầu đoan nghênh tiếp Ma Thiên Các. Không biết vì sao lúc đó Sở Nam mắt cao hơn đầu, Lục Châu còn chưa xuất hiện hắn đã chọc giận Phan Ly Thiên và Lãnh La nên bị đánh đến hôn mê bất tỉnh, đến mặt của Lục Châu cũng không kịp nhìn thấy.
Lại qua một đoạn thời gian, Lục Châu sử dụng khá nhiều Thẻ Nghịch Chuyển nên mái tóc đã đen hơn một nửa, trông càng khác biệt với khi đó. Huống chi Sở Nam bây giờ còn chẳng thèm quay đầu nhìn lão giả sau lưng mình lấy một lần.
Lục Châu đúng là cạn lời. Xem ra lần trước giáo huấn hắn vẫn chưa đủ. Người của La Tông ngạo khí toát ra từ trong xương, lời này một chút cũng không sai.
Lục Châu lắc đầu. Thấy hắn nóng lòng xông pha chiến đấu để bảo vệ Mạc Thành, Lục Châu không định tính toán với hắn, chỉ lăng không quan sát.
Sở Nam chắp tay lại, chưởng ấn lăng lệ đánh về phía cánh cự điểu Man Man. Ầm! Tia lửa văng khắp nơi, tiếng va chạm vang vọng trong thiên địa. Cự điểu rụng mất mấy sợi lông vũ.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!