Cat Lượng tho phì phò may tieng rồi tang toc đen muc cuc hạn. Lục Châu vuốt râu suy nghĩ, toạ kỵ cũng có tâm sự sao?
Trước đây Minh Thế Nhân và Ngu Thượng Nhung từng dùng đến Cát Lượng, mà con vật này cũng là toạ kỵ tự mình thu phục nên có hơi đặc thù. Nhưng lúc này Lục Châu không có thời gian quan tâm đến nó.
Mạc Thành là một trong mười toà thành nằm ở vùng cực bắc Lương Châu. Phi hành chừng một canh giờ, Mạc Thành đã xuất hiện trong tầm mắt.
Phanh phanh phanh!
Trên không trung, các loài hung thú phi cầm bay rợp trời, móng vuốt của chúng toa ra quang mang nhàn nhạt chứng tỏ lực sát thương không hề kém. Đại trận bảo hộ như một tầng bình chướng ngăn cản chúng nó xâm nhập vào thành.
"Man Man?"
Lục Châu đứng trên lưng Cat Lượng nhìn đàn Man Man bay đầy trời. Một số loài phi cầm cỡ nhỏ đang không ngừng va chạm vào tầng bình chướng tạo thành từng đạo gợn sóng.
Lục Châu rời khỏi lưng Cát Lượng, tiến vào trong thành.
Bách tính nhà nhà đều đóng chặt cửa không ra ngoài, trên tường thành có từng nhóm cung thủ đang xạ kích hung thú nhưng chỉ như cát ném vào sa mạc, không có mấy tác dụng.
Trên tầng trời thấp có mấy chục tu hành giả bay lướt qua, một người nói:
"Phái người đi Lương Châu Thành chưa? Mau thỉnh cầu tổ sư gia Ma Thiên Các đến chi viện! Tình hình ở đây ngày càng nghiêm trọng rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy Mạc Thành sẽ thất thủ!”
“Mau nhìn lên trời!"
Lục Châu ngang đầu nhìn theo hướng tay bọn hắn. Trên không trung, bầy Man Man đang chia thành từng nhóm oanh tạc vào tầng bình chướng.
"Lại nữa! E là bình chướng không thể chống đỡ được lâu!"
Tu hành giả trong thành đều đằng không bay lên. Đao cương và kiếm cương thay nhau bay ra khỏi bình chưong đanh giet đám Man Man co nhỏ, nhưng con Man Man đầu đàn khổng lồ kia lại không bị ảnh hưởng chút nào.
Oanh! Nó không ngừng oanh tạc khiến bình chướng nhộn nhạo, năng lượng phản phệ khiến các tu hành giả xung quanh không thể không hạ xuống.
Sải cánh của nó dài đến mấy chục mét, chỉ riêng cái đầu đã to đến mấy thước. Đám tu hành giả lơ lửng trên mái nhà lần lượt rút lui.
"Lão tiên sinh, mau trốn đi, đừng đi ra ngoài!" Có tu hành giả chú ý thấy Lục Châu đang đứng trên đường bèn hô lên.
Lục Châu không làm theo mà vẫn đứng quan sát hung thú trên bầu trời. Xem ra đám tu hành giả này là người có đạo nghĩa.
Oanh! Con Man Man đầu đan lại va chạm vao tang bình chướng.
Răng rắc -
Một âm thanh đặc thù vang vọng chân trời. Đây là tiếng báo hiệu bình chướng sắp vỡ vụn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!