Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

Mọi người ngã trái ngã phải!

“? ? ?"

"ổn định lại. Tốt, cứ như vậy." Vu Chính Hải nôn nóng đứng bên cạnh hướng dẫn.

"Tam sư huynh, huynh đã lái nhiều lần mà vẫn chẳng tiến bộ gì cả!" Tiểu Diên Nhi lầm bầm nói.

“Ngoài ý muốn, ngoài ý muốn. Bây giờ chẳng phải đã ổn định rồi sao?" Đoan Mộc Sinh gãi gãi đầu.

Mọi người trên phi liễn bật cười vang.

Lát sau, Xuyên Vân phi liễn chậm rãi hạ xuống bên bờ vực. Mọi người cũng lục tục bước ra.

"Khiêng quan tài ra đi."

"Nói gì thế? Về sau chúng ta gọi nó là khí cụ vận chuyển. Quan tài gì mà quan tài, xui muốn chết!" Minh Thế Nhân xua xua tay.

"Tứ sư huynh nói có lý lắm."

Chu Kỷ Phong và Phan Trọng khiêng khí cụ vận chuyển ra ngoài, đặt bên cạnh vực sâu.

Vu Chính Hải nhìn khí cụ vận chuyển, hít sâu một hơi rồi khom người nói với Lục Châu: “Sư phụ, xin đừng lo lắng, đồ nhi nhất định sẽ đưa nhị sư đệ bình an vô sự trở về."

“Chuyến đi này nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, mọi thứ đều phải suy nghĩ kỹ càng trước khi hành động. Về điểm này ... tất cả các ngươi đều phải học tập lão tứ đấy." Lục Châu căn dặn.

Đám người nhìn về phía Minh Thế Nhân. Học cai sự không biết xấu hổ của hắn hả? Phì!

Dù trong lòng khinh thường nhưng sư phụ đã nói, đám người đành phải khom lưng gật đầu, đồng thanh hô: "Vâng!"

Minh Thế Nhân tự dưng được sư phụ khen ngợi, ngại ngùng đến mức liên tục gãi đầu.

Vu Chính Hải nói: "Đồ nhi xin ghi nhớ lời sư phụ dạy bảo." Sau đó hắn quay lại nói với các sư đệ sư muội. "Cáo từ."

Vu Chính Hải vung tay, cỗ quan tài bị cuong khí đẩy ra rơi xuống vực sâu vạn trượng. Mũi chân điểm nhẹ, Vu Chính Hải đạp không bay ra, lại lần nữa khom người với Lục Châu rồi nhanh chóng nhảy vào trong cỗ quan tài.

Cỗ quan tài rơi thẳng vào vực sâu vô tận.

Mọi người cúi đầu nhìn theo, mãi đến khi bóng dáng Vu Chính Hải hoàn toàn mất hút, Lục Châu mới xoay người lên tiếng: "Về thôi."

Vu Chính Hải đứng trong cỗ quan tài không ngừng rơi xuống với tốc độ cực nhanh, trong đầu điểm lại một lần những lời dặn dò trước đó của Tư Vô Nhai, nhớ kỹ cách thích ứng với bóng đêm, cách xử lý sau khi rơi xuống biển đen ...

Hắn biết muốn rơi xuống đáy vực cần một khoảng thời gian, bèn nhắm mắt

lại.

Không biết đã trôi qua bao lâu ...

Vu Chính Hải mở mắt ra. Ngoại trừ tiếng gió rít bên tai thì bốn phía đều là một mảnh tối đen như mực, ngẩng đầu lên cũng chỉ là một màn đen, đến một ánh sao cũng không thấy.

Nhớ lại lời Tư Vô Nhai căn dặn, Vu Chính Hải tiếp tục chờ đợi, mãi cho đến khi lực hút xuất hiện. Tinh thần Vu Chính Hải lập tức tỉnh táo.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!