"Sư ... sư phụ, người làm như thế nào vậy?" Minh Thế Nhân lấy Ly Biệt Câu ra, trong giọng nói có vẻ khẩn cầu.
Lục Châu nhìn hắn rồi đáp: "Cố gắng đề thăng tu vi đi, tự nhiên nước chảy thành sông."
Tăng cấp vũ khí được ban thưởng 2.000 điểm công đức, lại còn gia tăng tu vi cho đồ đệ, cớ sao mà không làm. Đồ đệ mạnh lên cũng là mình mạnh lên.
Lục Châu nghĩ đến Xích Diêu Chi Tâm, bèn gọi: "Lão tứ."
“Có đồ nhị.”
"Đưa Xích Diêu Chi Tâm cho vi sư."
“Vâng.”
Không bao lâu sau, Minh Thế Nhân đã đêm Xích Diêu Chi Tâm tới.
Lục Châu vung tay, cương khí von quanh Xích Diêu Chi Tâm. Hắn có thể cảm giác được bên trong chứa đựng nguồn năng lượng sinh cơ mãnh liệt.
"Hai lần trước tử vong ngươi đã hao tổn sáu trăm năm, lần cuối tử vong đã tiêu hao hết tuổi thọ. Hồng Ngư Chi Tâm bổ sung cho ngươi trăm năm thọ mệnh, còn Xích Diêu Chi Tâm cung cấp một ngàn hai trăm năm thọ mệnh, ngươi hãy phục dụng một nửa."
Vu Chính Hải lại hoảng hốt quỳ xuống: "Sư phụ, đồ vật quý giá như vậy đồ nhi tuyệt đối không thể nhận!"
"Trăm năm thọ mệnh này vẫn đang không ngừng bị tiêu hao, nếu không có Xích Diêu Chi Tâm, dù đến được hồng liên giới ngươi cũng không sống được bao lâu. Ngươi như vậy làm sao có thể cứu viện Ngu Thượng Nhung?"
"Chuyện này ... "
Hai lần tử vong hao tổn sau tram nam, Vu Chính Hải lại sống thêm ba trăm năm, về lý thuyết thì không thể phục sinh lần thứ ba. Lần này sống lại là một kỳ tích, nếu có thể kịp thời bổ sung thọ mệnh, vậy Vu Chính Hải có thể dựa vào đặc tính của tộc Vô Khải mà tiếp tục phục sinh, như vậy chuyến đi xuống vực sâu cũng sẽ an toàn hơn.
"Đại sư huynh, huynh hãy sử dụng đi, chứ huynh mà đi như thế chúng ta sẽ lo lắng lắm." Minh Thế Nhân cũng nói thêm vào.
Vu Chính Hải không tiếp tục cự tuyệt, cung kính dập đầu ba cái với Lục Châu.
Lục Châu không ngăn cản Vu Chính Hải dập đầu, bởi vì hắn biết Vu Chính Hải đang nghĩ gì.
Lục Châu nâng bàn tay già nua lên vỗ nhẹ đầu Vu Chính Hải tựa như ba trăm năm về trước, nghiêm cẩn nói: "Phải sống cho tốt."
Chiều hôm đó, trong Lương Châu Thành, bên cạnh Xuyên Vân phi liễn.
Vu Chính Hải đã hấp thu một nửa sinh mệnh lực trong Xích Diêu Chi Tâm.
"Sư phụ, vì sao lại đưa cho đồ nhi nửa viên Xích Diêu Chi Tâm còn lại?" Vu Chính Hải vừa cất Xích Diêu Chi Tâm vào ngực áo vừa hỏi.
Không đợi Lục Châu đáp lời, Tư Vô Nhai đã giải thích:
“Trong số các đồng môn, chỉ có thọ mệnh của đại sư huynh và lục sư tỷ là bị hao tổn, có thể dùng vật này để bù đắp. Nếu phục dụng nhiều thì sẽ thành lãng phí. Còn lại nửa viên này nên lưu lại để đột phá cửu diệp."
Vu Chính Hải nói: “Vậy thì để lại cho Thiên Tâm sư muội sử dụng đi."
Diệp Thiên Tâm xuất hiện ở gần đó bèn lên tiếng: “Đại sư huynh, huynh phải đến hồng liên giới, cần nó hơn ta. Ta không có gì phải vội."
Lục Chau noi: "Hồng Ngu Chi Tam co the bổ sung tuổi tho cho Diệp Thiên Tâm, ngươi chỉ cần chăm sóc chính mình cho tốt là được."
Hôm nao ranh rỗi Luc Chau co the xuống vực đanh giết một ít Hồng Ngư để bổ sung thọ mệnh cho nàng, chuyện dễ như trở bàn tay. Chỉ có Xích Diêu Chi Tâm là quý hiếm thôi.
"Vâng." Vu Chính Hải cất kỹ Xích Diêu Chi Tâm.
"Phi liễn đã chuẩn bị xong. Sư phụ, đại sư huynh, mời lên liễn." Minh Thế Nhân
nói.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!