"Sư phụ cứ yên tâm."
Vu Chính Hải lập tức lên tiếng: "Không cần phải để ý tới ta."
Đương nhiên lời này mọi người đều xem như không nghe thấy. Hiện tại tu vi và ký ức Vu Chính Hải vẫn chưa khôi phục, đương nhiên cần phải được bảo vệ cẩn hận.
Quốc vương An Quy và đám quan viên hoàn toàn mất đi khả năng ứng phó, ai nấy đều trơ mắt nhìn không biết làm sao.
Lực lượng quân thủ thành đã bị vị đệ nhất cường giả Đại Viêm quét sạch ... Mà trước đó bọn hắn lại thể hiện thái độ đứng về phía quốc sư đại nhân.
Tộc trưởng Bá Nạp gia tộc Lan Hải vô ý thức lui về sau, hắn không ngờ quốc sư đại nhân vừa xuất hiện chỉ là một hư ảnh.
"Bắt lại." Lục Châu cũng nhìn thấy điều này, bèn hạ lệnh.
"Để lão hủ bắt hắn."
Hồ lô nở rộ kim quang lao xuống, dù Phan Ly Thiên đã trùng tu thì một cao thủ cùng giai thông thường cũng không thể nào so với hắn. Lạc đà gầy vẫn hữu dụng hơn ngựa béo, Lan Hải thấy vậy vội vàng thi triển vu thuật chạy trốn.
Ầm! Hồ lô nện vào lưng Lan Hải. Vốn đã bị Lục Châu đánh trọng thương, Lan Hải sao có thể là đối thủ của Phan Ly Thiên và vũ khí thiên giai, lập tức ngã dúi dụi.
Phan Ly Thiên hài lòng gật đầu, chưởng ấn phóng tới bắt lấy Lan Hải lôi về phía Lục Châu.
"Đừng giay giua, kẻo lão hủ không cẩn thận buông lỏng tay thì ngươi chết toi."
Loi này doa cho Lan Hải tro nen ngoan ngoan ngay tức thì. Phan Ly Thiên nâng tay phong kín bát mạch của hắn. Bị đệ nhất cao thủ Tịnh Minh Đạo ra tay phong ấn tu vi, Lan Hải hoàn toàn không thể né tránh.
Cùng lúc đó.
Bốn chiếc phi liễn dừng lại phía trên vương thành Lâu Lan. Bốn đạo thân ảnh lăng không bay ra khỏi phi liễn rồi xuất hiện ở trước mặt Lục Châu trăm mét.
"A Nhĩ Văn của Thâm Mục quốc, phụng mệnh quốc sư đến lĩnh giáo."
“Ba Tư Khắc của Võ Tràng quốc, phụng mệnh quốc sư đến lĩnh giáo."
"Khố Bác của Nhiếp Nhĩ quốc, phụng mệnh quốc sư đến lĩnh giáo."