Người ngồi bên trái An Quy là một vu sư toàn thân mặc áo choàng, đầu đội mũ trùm. Hiểu ý quốc vương, hắn chắp tay hành lễ rồi đọc chú ngữ.
Dòng rượu chảy trên đất đột nhiên biến thành một con rồng uốn lượn màu tím. Đạt La còn chưa kịp phản ứng, con rồng đã giương nanh múa vuốt quấn quanh người hắn.
Rắc! Cổ Đạt La bị vặn gãy. Toàn thân không còn khí tức đổ ập xuống đất.
Đám quan viên Lâu Lan đồng loạt thở dài. Trước mặt cường giả, kẻ yếu đến tư cách giãy giụa còn không có. Nếu được lựa chọn, nào có ai muốn ra tay với người của mình đâu?
Trước cái chết của Đạt La, đám vương tộc sụt sịt không thôi. An Quy lại lần nữa rót rượu, nâng chén nói: "Lão tiên sinh ... ngài có hài lòng không?"
Lục Châu chỉ tay về phía Vu Chính Hải đang đứng trong đại điện. Ý tứ rất rõ ràng, đi mà hỏi hắn.
Ánh mắt An Quy lại nhìn về phía thiếu niên Vu Chính Hải. "Tiểu ... đại tiên sinh, ngài có hài lòng không?"
An Quy miễn cưỡng nuốt xuống ba chữ 'tiểu huynh đệ'.
Vu Chính Hải nhìn Đạt La nam duoi đat, đột nhiên lấy Bích Ngọc Đao bên hong ra đi đen bên cạnh Đạt La, vung đao chém xuống! Âm! Đao cương chém Đạt La thành hai đoạn.
Đám người vội vàng che mặt, không muốn nhìn thấy cảnh tượng này.
Vu Chính Hải nói: "Lâu Lan dùng vu thuật trị quốc, làm như vậy hắn mới chết thật sự."
An Quy: ".
Đám người Lâu Lan: ".
Vu Chính Hải thu hồi Bích Ngọc Đao, điềm nhiên quay về chỗ ngồi.
Minh Thế Nhân lúc này mới vỗ đùi đánh đét một cái: "Ha ha, ta suýt tí nữa đã quên hắn có thể dùng vu thuật để phục sinh! Đúng là đồ tâm cơ, muốn chơi chiêu à ?! ”
An Quy giật nảy mình, bèn đặt chén rượu xuống, nói: "Người đâu!"
Binh sĩ bên ngoài tràn vào trong đại điện. "Bệ hạ!"
"Truyền lệnh bản vương, lập tức chém cả nhà Đạt La, đầu lâu treo lên chiêu cáo thiên hạ!"
“Tuân chỉ!"
Rất nhiều binh sĩ bên ngoài đại điện rầm rap bước đi thi hanh menh lệnh. Minh Thế Nhân gật gù: "Vậy mới được chứ."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!