Sau đó tên sứ giả Lâu Lan cực kỳ hiểu chuyện bay tới nói với Minh Thế Nhân: “Mời ngài."
"Được đấy ... " Minh Thế Nhân nhường lại vị trí cầm lái cho người Lâu Lan kia. Vừa định rời đi, hắn lại quay đầu hỏi: "Khoan đã, ngươi định đặt phi liễn ở đâu?"
"Phi liễn sẽ được đặt ở quảng trường bên ngoài vương đình. Nơi đó có tầm nhìn rộng rãi, có thuộc hạ trông chừng nên ngài cứ yên tâm."
Minh Thế Nhân gật đầu rồi nhảy lên thảm bay.
Lục Châu nghe vậy, trong lòng lại thầm nghĩ cái quảng trường này nghe cứ như là sân bay ở thời hiện đại. Quả nhiên dù là thế giới nào thì chỉ cần có con người tồn tại, một số vật dụng và dịch vụ đáp ứng cho nhu cầu sống đều sẽ tồn tại, chỉ là ở một hình thức khác.
Bốn mươi chín vu sư Lâu Lan vác thảm bay trên vai, điều khiển thảm nhanh chóng bay về phía cổ thành.
Cổ thành Lâu Lan và Thần Đô Đại Viêm hoàn toàn khác biệt.
Thần Đô được kiến tạo giữa bình nguyên, xây dựng thành trì rồi cử tu hành giả cường đại toạ trấn, bốn phía đều rộng rãi thoáng đãng. Cổ thành Lâu Lan lại được xây dựng ở nơi hiểm trở, có ưu thế về địa hình thiên nhiên. Dù vậy bọn hắn vẫn xây dựng một bức tường thành bao bọc xung quanh.
Tường thành là một trong những phát minh vĩ đại nhất của con người. Dù là phàm nhân hay tu hành giả thì đều sinh sống bên trong tường thành, ngăn cản những thứ hung hiểm nguy hại ở bên ngoài.
Thảm bay chậm rãi hạ xuống quảng trường trước cung điện. Hai bên có hai hàng binh sĩ đứng nghiêm chờ đợi. Ớ giữa là vương tộc Lâu Lan và các quan viên cấp cao.
Người đứng đầu đội ngũ là quốc vương Lâu Lan, An Quy. Hắn mặc hoa phục, đầu đội kim quan, phong thái ung dung nghiêm chỉnh.
Thấy trên thảm bay chỉ có mấy người, An Quy khẽ sửng sốt nhưng vẫn tiến tới nghênh đón.
"Chúng ta vô cùng vinh hạnh được đón khách quý đến từ Đại Viêm!" An Quy đặt tay lên vai trái. Những người khác cũng làm động tác giống hệt.
Ánh mắt Lục Châu nhìn về phía vị quân chủ một nước. "An Quy?”
Các thành viên trong vương thất và đám quan lại đứng sau lưng quốc vương An Quy đều đồng loạt ngẩng đầu. Đệ nhất cửu diệp gọi thẳng tên quốc vương của bọn họ nhưng chẳng còn cách nào, bọn họ chỉ có thể tươi cười nghênh đón.
“Ta đã chuẩn bị tiệc rượu thịnh yến để khoản đãi chư vị. Xin mời -- "
Trên yến tiệc.
An Quy bưng chén rượu lên định nói mấy lời khách sáo nhưng Lục Châu đã trực tiếp phất tay.
"Lão phu không phải là hoàng đế Đại Viêm. Những lễ nghi này có thể bớt thì hãy bớt đi.”
An Quy khẽ giật mình, sau đó gật đầu. "Vậy xin làm theo ý ngài."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!