Ngu Thượng Nhung ngẩng đầu nhìn bầu trời. Những tia nắng chiều cuối cùng cũng tắt bóng, trên trời bắt đầu xuất hiện vài con phi cầm có linh tính ... Đám phi cầm này đều có móng vuốt và ánh mắt sắc bén toả ra quang mang màu đỏ.
"Đa tạ đã nhắc nhở."
Thân ảnh Ngu Thượng Nhung nhoáng lên rồi biến mất.
Vu Vu mờ mịt nhìn xung quanh, sau khi xác định hắn đã rời đi, nàng mới lẩm bẩm: "Hừ ... còn chưa trị liệu cho ngươi mà!"
Ba ngày sau, tại Đại Viêm.
Xuyên Vân phi liễn lướt qua từng dãy núi rừng, vượt qua lạch trời, vượt qua sa mạc không người và Mai Cốt Chi Địa, rốt cuộc cũng xuất hiện trên bầu trời cách cổ thành Lâu Lan ba dặm.
Trong phi liễn, Minh Thế Nhân nhìn về phía cổ thành Lâu Lan, khẽ nói: "Sắp đến rồi."
Đám người bước ra rìa phi liễn quan sat sông nui và cổ thành. Phan Ly Thiên nhìn thành trì của Lâu Lan, cảm thán nói:
"Đây là lần thứ hai lão hủ tới Lâu Lan. Không ngờ nơi này lại phồn hoa như vậy."
Lãnh La nói: "Chỉ có một số thành trì mới như vậy thôi."
Minh Thế Nhân đứng bên bánh lái có tầm nhìn tốt nhất, thấy được những ký hiệu quỷ dị trên tường thành bèn hỏi: "Đó là cái gì?"
"Lâu Lan dùng vu thuật trị quốc, đương nhiên đó là đại trận vu thuật." Phan Ly Thiên đáp. “Đại trận này nếu hoàn toàn kích hoạt sẽ không hề thua kém Thập Tuyệt Trận. Chỉ tiếc đại vu Lâu Lan người thì chết trận, người thì chết già, muốn kích hoạt đại trận e là khó hơn lên trời."
Khi mọi người còn đang trò chuyện, từ phía cổ thành Lâu Lan bỗng xuất hiện một tấm thảm vuông bay tới, bốn góc thảm đều có tu hành giả phối hợp điều khiển vô cùng ăn ý.
Bay tới trước mặt Xuyên Vân phi liễn, tấm thảm mới lăng không dừng lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!