Nam tử kia quay đầu lại nhìn Ngu Thượng Nhung đầy dò xét. “Huynh đài, đây là đâu mà ngươi cũng không biết?"
"Tại hạ quanh nam chinh chiến bên ngoai, đa lau không trở lại." Ngu Thượng Nhung nói.
"Thì ra là thế ... Nơi này là Đại Đường địa giới. Nghe khẩu âm của các hạ không giống với người địa phương?"
"Tại hạ quanh năm chinh chiến bên ngoài, đã lâu không trở lại."
"À phải." Người kia vỗ đầu. "Ta đã quan sát các hạ từ lâu, thanh kiếm này không hề tầm thường, có thể cho mượn xem một chút không?"
“Thật xin lỗi, chỉ e làm ngươi thất vọng." Ngu Thượng Nhung nhã nhặn từ chối.
Đối với một kiếm khách mà nói thì có đôi khi kiếm còn quan trọng hơn cả sinh mạng, có đôi khi lại chẳng khác gì một cô vợ nhỏ. Sao có thể tuỳ tiện đưa cho người khác xem?
Bên ngoai chot co ngưoi kinh ho --
“Mau nhìn kìa!”
Ngu Thượng Nhung cũng quay đầu nhìn sang.
Phía tây nam thành trì bỗng xuất hiện lít nha lít nhít tu hành giả, bọn hắn mang theo pháp thân màu đỏ, kéo theo thi thể loan điểu chậm rãi bay về.
Thi thể loan điểu to lớn đến mức muốn trùm kín cả bầu trời! Mấy toà pháp thân màu đỏ sừng sững làm ai nấy đều rung động.
"Rốt cuộc Phi Tinh Trai cũng chiến thắng!"
Đúng lúc này, Ngu Thượng Nhung thu hồi ánh mắt, dùng hai ngón tay điều khiển kiếm.
"Thật xin lỗi."
Bóng kiếm xẹt lên bên cổ nam tử ngồi bên cạnh, chỉ trong giây lát đã quay về chỗ cũ. Mà bàn tay của nam tử kia đang chạm vào mảnh vải bọc lấy Trường Sinh Kiếm.
Trong mắt nam tử ngập tràn sợ hãi.
Ngu Thượng Nhung cầm trường kiếm lên, điềm nhiên như không có việc gì rồi rời khỏi dịch trạm.
Ra đến bên ngoài, Ngu Thượng Nhung ngẩng đầu nhìn đám tu hành giả hồng liên mang thi thể loan điểu bay về phương đông, hắn khẽ thở dài một tiếng rồi khoanh tay bước đi.
Dưới ánh chiều tà, thân ảnh Ngu Thượng Nhung dài thẳng tắp, mà sau lưng hắn còn có tiểu nha đầu Vu Vu.
Khi mặt trời xuống núi, cả toa thành trì bỗng trở nên yên tĩnh tiêu điều. Trên đường phố vắng lặng, mọi người đều ở yên trong nhà, đóng cửa không ra.
Đi vào trong một con ngõ nhỏ, xung quanh không còn bóng người, Ngu Thượng Nhung mới dừng bước, liếc mắt về phía sau.
"Vì sao lại đi theo ta?"
“Ngươi giết người rồi!" Phía sau lưng hắn, Vu Vu cũng lên tiếng đáp lời.
"Đoạt kiếm như đoạt mệnh, gieo gió gặt bão." Ngu Thượng Nhung nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!