"Cơ huynh."
Đám người hành lễ xong lại quan sát Lục Châu một chút ... sinh cơ trên người Các chủ lại nồng đậm hơn trước. Hai vị trưởng lão nhớ lại màn năng lượng sinh cơ rung động trên Ma Thiên Các, mơ hồ đoán ra Các chủ có lẽ không chỉ nắm giữ thủ đoạn trị liệu sinh cơ đơn giản như thế ...
Lục Châu mở miệng hỏi: "Đây là ...? "
"Đồ nhi căn cứ vào các suy đoán của mình để vẽ ra địa đồ của hồng liên địa giới." Tư Vô Nhai nhanh nhẹn đáp.
Lục Châu nhìn thoang qua, khe gat đau. Han nho toi tam bản đồ da dê cổ trên Ma Thiên Các, không biết lúc này nó có biến hoa như thế nào.
"Các ngươi đều đã biết rồi?" Lục Châu nhìn đám người. Ai nấy đều gật đầu.
“Chuyện của hồng liên địa giới tạm thời đừng công bố ra, tránh dẫn tới khủng hoảng."
"Tuân mệnh."
"Tư Vô Nhai." Lục Châu gọi.
"Xin sư phụ phân phó."
"Thông cáo với Lâu Lan, ba ngày sau bản toạ sẽ đến viếng thăm."
Đám người nghe vậy lập tức kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Châu, không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Lục Châu cảm thấy mọi sự đã san sang, không cần thiết phải kéo dài thêm nữa. Thời đại trảm kim liên đang phát dương quang đại, liên minh mười hai nước vẫn luôn nhìn chẳm chẳm Đại Viêm chờ cơ hội thảo phạt.
Chủ động xuất kích có khi lại tốt. Hai nước giao tranh, cử sứ giả đến viếng thăm là chuyện rất bình thường, Lâu Lan còn phải dùng lễ tiếp đón, dù sao Đại Viêm và Lâu Lan còn chưa chính thức vạch mặt.
Lục Châu lại hỏi: "Theo ý các ngưoi thì chuyến đi toi Lâu Lan này lao phu nên dẫn ai theo?"
Tư Vô Nhai đáp: "Đồ nhi nguyện đi cùng sư phụ."
Lục Châu nhìn hắn, khẽ lắc đầu. "Ngươi ở lại toạ trấn Lương Châu." Tư Vô Nhai mà rời đi, lỡ như đám dị tộc đến đánh lén thì sẽ rất phiền.
Tư Vô Nhai đành gật đầu nói:
"Đồ nhi tuân mệnh. Sư phụ đến Lâu Lan, đồ nhi không lo lắng Lâu Lan dám làm ra thủ đoạn gì. Hiện nay Lâu Lan đang bị tổn thất nặng nề, rất khó có thể tham dự liên minh mười hai nước, sư phụ tới đo có thể làm thuyết khách chấn nhiếp Lâu Lan. Chỉ có đế sư Khương Văn Hư là đáng chú ý, nhưng hành tung người này luôn quỷ dị, hắn nói đang ở Lâu Lan nhưng cũng có thể ẩn thân ở dị tộc khác, cần phải cẩn thận đề phòng."
Đám người đều gật đầu.
Nếu không có cửu diệp Khương Văn Hư ở đó, Các chủ có đến một mình thì Lâu Lan cũng chẳng làm được gì.
Nhưng tên Khuơng Văn Hư này lại ẩn tàng vũ khí bí mật, Lục Châu cũng chỉ để ý có một mình hắn.
Tư Vô Nhai lại nói: "Sư phụ có thể dùng thân phận sứ giả đến thăm Lâu Lan, số lượng người đi cùng không cần quá nhiều, vừa đủ là được."
“Tốt."
Người càng nhiều thì khi chiến đấu Lục Châu càng phải chú ý bảo vệ người khác, rất khó có thể thẳng tay đánh giết.
Binh cần tinh nhuệ, không cần lượng nhiều.
Hai ngày sau, vương thất Lâu Lan gửi phi thư tới. Tư Vô Nhai cầm phi thư tới phòng Lục Châu.