Lúc nói ra những lời này thì trong lòng ông ta cũng hết sức giận dữ. Ông ta đường đường là Luân Ngôn Đại Đế, chưa từng chịu qua sự sỉ nhục lớn như vậy!
Nếu không phải bởi vì ông ta nhìn không thấu được tu vi của Giang Vô Thành, hơn nữa còn có hai đại yêu Nhập Đạo đỉnh phong thì dựa theo tình huống này, ông ta đã hạ sát chiêu với người dám nói những lời này với mình từ lâu.
"Ta muốn ngươi ... "
Trong con ngươi trong suốt của Giang Vô Thành bỗng nhiên chợt lóe huyết quang rồi biến mất.
"Chết."
Dứt lời, Sân Thú và Tuyệt Thú đột nhiên nhào về phía Trịnh Ngôn Cực, đường lui hoàn toàn bị chặn kín.
Cho nên Trịnh Ngôn Cực chỉ có thể buộc lòng nghênh địch.
"Đã thế thì lão hủ chỉ đành toàn lực ứng phó!"
Trịnh Ngôn Cực khẽ quát lên, thả tu vi Dung Đạo Cảnh sơ kỳ đang tiến gần trung kỳ trên toàn thân ra ngoài.
"Vô Tướng Vạn Pháp Công!"
Hai tay của Trịnh Ngôn Cực bắt pháp quyết, sau đó kết ra một đạo ấn.
Khí thể màu xám tro như Trường Giang lưu động vậy, cuồn cuộn xuất hiện quanh thân của Trịnh Ngôn Cực.
Chất khí giống như khói mù vậy, lấy Trịnh Ngôn Cực làm trung tâm mà tụ lại.
Chỉ trong chốc lát, một vị Thông Thiên Pháp Tướng cao mấy trăm trượng từ từ hiện ra.
Nhìn qua dáng vẻ của Pháp Tướng này thì là một lão đạo sĩ khoảng sáu mươi tuổi.
"Nếu như các hạ cảm thấy mình đã ăn chắc được lão hủ, vậy thì sai hoàn toàn rồi!"
"Càn Khôn Vô Quyết, Thính Mị Kiều Lượng, đi!"
Trịnh Ngôn Cực khẽ quát lên một tiếng.6
Theo tiếng quát giống như tiếng sấm rền vang, bốn phương tám hướng đều xuất hiện tiếng sấm vang lớn.0
Vọng về cùng lúc với âm thanh này, Pháp Tướng sau lưng ông ta cũng chuyển động.0
Hai tay Pháp Tướng nhẹ nhàng di chuyển tạo thành một động tác.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!