Mà dường như An Dương đã sớm biết sự thật này, lúc Cố Dương Hàn nói những lời kia, trên gương mặt nhỏ nhắn của cô bé không có bất kỳ sự dao động cảm xúc nào, chỉ lẳng lặng cúi đầu nghịch cúc áo của Mặc Hàn Bảo.
Vào hai ba năm trước trong một đêm khuya, đứa nhỏ này bị An Phương Diệp len lén bỏ ở cửa nhà bọn họ.
Lúc ấy thời tiết rất lạnh An Phương Diệp đút thuốc ngủ cho An Dương, bỏ cô bé vào trong một cái giỏ, dùng chăn bọc lại rồi ném trước cửa nhà bọn họ, bên trên để một lá thư, chỉ viết đơn giản đứa trẻ này mấy tuổi, do bà ta sinh, bảo Kiều Phương Hạ sau này chăm sóc tốt cho cô bé.
Năm giờ sáng, lúc chú Thiên thức dậy tập thể dục mới phát hiện đứa bé bị vứt trước cửa trang viên nhà bọn họ, vì uống thuốc ngủ vẫn chưa tỉnh lại nên ngay cả khóc cũng khóc không được, suýt chút nữa bị chết cóng.
Bệnh hen suyễn của An Dương cũng xuất hiện từ đêm mùa đông đó.
Cố Dương Hàn cũng từng muốn chứng minh rốt cuộc An Dương là con gái của An Phương Diệp với tên trai bao đó hay là con của Lệ Quốc Chiến, vì anh ấy và Kiều Phương Hạ đã sớm tính ra tuổi của đứa bé này có vấn đề.
Chỉ là Kiều Phương Hạ vẫn luôn lảng tránh vấn đề này, cô chỉ muốn tìm được An Phương Diệp rồi ngay mặt hỏi cho rõ ràng. Cứ kéo dài mãi đến bây giờ vẫn chưa tìm được An Phương Diệp.
Hơn nữa Lệ Quốc Chiến vừa mất nên rốt cuộc An Dương có phải con gái Lệ Quốc Chiến không thì không biết được.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!