Khi Oanh Oanh trở về lớp, cô thấy Vệ Phồn đứng đó, ánh mắt nhìn cô chần chừ như có điều muốn nói nhưng lại do dự.
Thấy vậy, Oanh Oanh khẽ cười, giọng nói nhẹ nhàng:
"Đừng lo, tớ không sao."
Cô có rất nhiều cách để khiến Trần Linh Bảo phải tự mình nói ra sự thật.
Vệ Phồn siết chặt tay, nhìn Oanh Oanh đầy nghiêm túc:
"Oanh Oanh, đừng để tâm đến bọn họ. Đám người kia chẳng biết gì đã vội vàng hùa theo, nhưng rồi sẽ đến lúc họ phải xấu hổ."
Cô ấy tin tưởng nhân phẩm của Oanh Oanh.
Ngay từ tối qua, khi thấy bài đăng trên diễn đàn trường, cô ấy đã tức giận đến mức không chịu được, lập tức gọi điện về nhà, kể lại chuyện của Oanh Oanh cho cha mình, nhờ cha giúp điều tra.
Cô tin rằng không bao lâu nữa, sự thật sẽ được làm sáng tỏ.
Chỉ cần có bằng chứng trong tay, đến lúc đó, những kẻ bôi nhọ Oanh Oanh sẽ phải tự vả vào mặt mình!
Buổi tối sau khi tan học, sự việc càng lúc càng nghiêm trọng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!