Phan Ngọc Thành nhíu mày, nói: "Việc này không hợp quy củ."
Ninh Trần ngắt từng tiếng: "Ta nói là quy củ ... Chứng cứ hiện nẫm trong tay ta đủ để Trương Nguyên Thương chết mười lần."
"Người đâu, chuẩn bị cho ta một gian phòng."
Ninh Trần bảo người đi dọn dẹp một phòng trống.
Đoạn, han chỉ vao Trương Nguyên Thương: "Dẫn han vao trong, ta muốn tự thân thẩm
vấn."
"Mau dừng tay, Ninh tướng quân! Tự ý lập công đường, trái Luật Lệ Đại Huyền, ấy là đại tội ... Ngài không có quyền tự ý thẩm vấn chúng tôi." Một viên quan run rẩy nói.
Ninh Trần lập tức rút ngự kiếm ra.
"Ngự kiếm do Be Hạ ban đay! Thấy ngự kiếm, tức như Bệ Hạ thân lâm!"
Tất cả quan viên sợ đến hồn bay phách lạc, đồng loạt quỳ xuống, cao giọng: "Chúng thần tham kiến Bệ Hạ!"
Ninh Trần lạnh giọng: "Bệ Hạ ban cho ta ngự kiếm, tức ban quyền tiên trảm hậu tấu ... Ngự kiếm ở đâu, nơi đó chính là công đường."
Hắn nhìn chầm chầm vào viên quan vừa nhảy ra chất vấn, nhạt giọng: "Chuẩn bị đi, người tiếp theo bị xét hỏi chính là ngươi!"
Kẻ kia sợ đến run lẩy bẩy.
Ninh Trần chỉ vào Trương Nguyên Thương, quát lạnh: "Lôi hắn vào cho ta!"
Trương Nguyên Thương bị áp vào trong phòng.
Ninh Trần phất tay ra hiệu binh lính lui xuống.
Trong phòng chỉ còn hằn, Phan Ngọc Thành và Trương Nguyên Thương.
Ninh Trần bước đến trước mặt Trương Nguyên Thương, ngồi xổm, rút dao găm ra, đùa nghịch trong tay, rồi hỏi như không: "Trương Đại Nhân, mẫu thân ta chết như thế nào?"
Đôi mắt Trương Nguyên Thương chợt trợn to, mặt mũi biến sắc, sững sờ.
Gã tưởng Ninh Trần sẽ hỏi chuyện mỏ vàng.
Phan Ngọc Thành cũng giật mình.
"T-ta ... ta không hiểu ý Ninh tướng quân là gì?"
Con dao trong tay Ninh Trần đột ngột đâm thầng vào đùi gã.
"A -... "
Tiếng thét thê lương của Trương Nguyên Thương vang dội trong căn phòng.
Đám quan viên bên ngoài đều nghe thấy, sợ đến hồn vía lên mây.
Ninh Trần vừa xoay lưỡi dao, vừa nhạt giọng: "Lý Tập đã khai rồi. Ngươi từng nói với hằn, mẫu thân ta bị người hãm hại ... Kẻ đó là ai?"
Mặt mũi Trương Nguyên Thương méo mó, run giọng: "T-ta ... ta không biết Ninh tướng quân đang nói gì ... "
Ánh mắt Ninh Trần lạnh buốt: "Không nói chứ gì? Không sao, món nợ này ta tính cả lên đầu ngươi."
"Ngươi hại chết mẫu thân ta, vậy ta giết cả nhà ngươi cũng chẳng quá đáng, phải không?"
"Mạng chó của ngươi đang nẫm trong tay ta. Ta chỉ cần kiếm một cái cớ là có thể tru di cả nhà ngươi. Và ta đảm bảo gia quyến nhà ngươi sẽ không còn một ai sống sót ... Nên lấy cớ gì nhỉ? Mưu phản-đúng, cái cớ này không tệ. Trương Đại Nhân thấy sao?"
Trương Nguyên Thương gào lên: "Ngươi vu oan!"
"Có quan trọng không? Tội trạng ghi thế nào là do ta định ... Ta nói ngươi mưu nghịch thì là mưu nghịch. Sẽ chẳng ai buồn để tâm đâu; kẻ đứng sau lưng ngươi vì tự lo thân, chỉ mong ngươi chết cho xong."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!