Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Đường núi vốn đã khó đi, mấy hôm trước lại vừa có trận tuyết lớn, con đường vốn ẩn khuất nay lại càng khó đi.

May mà Ngô Thiết Trụ thường tới đây săn bắn, rất rành địa hình ở đây.

Một canh giờ sau, Ngô Thiết Trụ bỗng dừng lại.

"Tiểu Trần, vượt qua ngọn núi phía trước là tới."

Ninh Trần gật đầu, rồi bảo Viên Long truyền lệnh xuống: tất cả ở yên tại chỗ chờ lệnh. Hắn cùng Ngô Thiết Trụ, Phùng Kỳ Chính với Trần Xung ... lên trước do thám.

Vài người trèo lên đỉnh núi.

Ngô Thiết Trụ chỉ sang dãy núi đối diện, hạ giọng: "Bọn chúng ở trong thung lũng kia, chẳng rõ đang đào thứ gì?"

Núi non bị tuyết phủ trắng xóa, Ninh Trần cũng không nhìn ra manh mối gì.

Hắn theo bản năng đưa tay ra: "Đưa ống nhòm cho đệ."

Phùng Kỳ Chính ngơ ngác nhìn hắn: "Cái ống gì?"

"Ờ ... thôi không có gì!"

Ninh Trần lắc đầu cười khẽ, đã thành thói quen rồi.

Mà ống nhòm cũng không khó chế, đợi về Kinh Thành, hắn sẽ nghĩ cách làm một cái.

"Có người ra kìa!"

Trần Xung bỗng hạ giọng nói.

Ninh Trần nheo mắt nhìn, chỉ thấy một nhóm người khiêng từng khúc gỗ đi ra.

Giữa hai ngọn núi có một con sông, nước đục ngầu, chảy xiết.

Chúng ném gỗ xuống sông, những khúc gỗ theo dòng trôi về hạ lưu.

Phùng Kỳ Chính tò mò: "Chúng ném gỗ xuống sông làm gì vậy?"

Ninh Trần lắc đầu.

Hắn ngờ mấy khúc gỗ này là gỗ quý chăng?

Ninh Trần ngắm qua địa thế, rồi dẫn mấy người men xuống núi.

"Phùng Kỳ Chính, Trần Xung, các ngươi dẫn một trăm người men theo con sông truy xét, xem đám gỗ trôi dạt tới chỗ nào."

Phùng Kỳ Chính và Trần Xung gật đầu.

"Cẩn thận!"

Hai người ừ một tiếng, dắt một trăm quân lặng lẽ rời đi.

Ninh Trần nhìn sang Ngô Thiết Trụ: "Trụ ca, có cách nào vòng sang bờ bên kia mà không kinh động đối phương không?"

Ngô Thiết Trụ gật đầu: "Thượng nguồn có một ngọn núi, con sông này chảy xuyên qua núi, trên núi có lối, có thể vượt qua."

"Tốt, huynh dẫn đường."

Dưới sự dẫn đường của Ngô Thiết Trụ, mọi người lặng lẽ vòng sang bờ đối diện.

Trụ ca, trong thung lũng này còn đường nào khác không?"

"Không có!"

"Chắc chứ?"

Ngô Thiết Trụ gật đầu: "Ta với a gia từng vào rồi, trong đó ba bề là vách đá cheo leo, người thường khó mà leo nổi."

"Tốt, vậy ta bắt chúng như rùa trong chum."

Ninh Trần vung tay, xông thẳng về phía thung lũng.

Tới cửa thung lũng, để lại một trăm người canh giữ.

Còn lại, tất cả tiến vào thung lũng.

Vào chưa đi bao xa, lại có một nhóm người khiêng gỗ đi ra.

Vừa thấy Ninh Trần và mọi người, bọn chúng quăng gỗ, quay lưng cắm đầu chạy vào trong.

"Bắt hết cho ta!"

Ninh Trần hạ lệnh, đích thân xông lên trước, rút nỏ, nhả ngay một mũi tên, bắn trúng đùi một tên.

Theo tiếng kêu thảm, đối phương ngã nhào xuống đất.

"Viên Long, bắt hết cho ta, kẻ nào chống cự, giết không tha!"

"Rõ!"

Viên Long dẫn người truy kích.

Ninh Trần thì tới trước đống gỗ xem một hồi, toàn là gỗ thường.

"Lôi hắn lại đây cho ta."

Hai binh sĩ lôi nam tử bị tên xuyên đùi tới.

Ninh Trần săm soi đối phương: "Các ngươi là ai? Đến đây làm gì?"

"Đại nhân tha mạng, bọn tiểu dân là dân quanh vùng, vào đây đốn ít gỗ đem về dựng nhà."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!