Ninh Trần hơi xót xa, nắm lấy tay nàng.
"Nàng không cần xin lỗi, kẻ phải xin lỗi là bọn chúng."
Ninh Trần chỉ xuống đám người phía dưới: "Đừng bận tâm lời bọn chúng, coi như chúng đang đánh rắm."
"Một lũ giả nhân giả nghĩa, đừng tưởng trông như người thì đã là người; bản chất thì mẹ nó toàn hạng hạ lưu bẩn thỉu, dơ dáy hèn hạ, buồn non muốn ói."
Mấy lời ấy của Ninh Trần chọc cho cả sảnh tức điên.
"Ngươi ... ngưoi than là Ngân Y của Giám Sát Ty mà lại dắt một nữ tử chốn phong trần đi khắp phố phường phô trương, lại còn văng tục om sòm, còn ra thể thống gì?"
"Giám Sát Ty là để giám sát bách quan. Với lối hành xử như ngươi, còn tư cách gì mà giám sát bách quan, thay thiên hạ bách tính chủ trì công đạo?"
"Chưởng quầy, nếu không đuổi hai người này ra ngoài, Thiên Phúc Lâu nhà các ngươi, sau này ta không bao giờ đặt chân tới nữa."
"Phải đó, bọn ta cũng không tới nữa ... Thân phận bọn ta là gì chứ, sao có thể ăn chung quán với nữ tử lầu xanh, bọn ta không chịu nổi cái nhục ấy."
Chưởng quầy Thiên Phúc Lâu là một gã mập ú, mặt mày lộ vẻ khó xử.
Giám Sát Ty, y không dám đắc tội!
Nhưng đám thực khách này, y cũng chẳng dám đắc tội!
Ninh Trần cười lạnh một tiếng, cao giọng: "Các ngươi khỏi lo mất mặt, vì trong mắt ta, các ngươi vốn chẳng phải là người."
"Ngươi ... sao có thể chửi người như thế?"
Ninh Trần lạnh giọng: "Chửi thì sao? Lại đây xem ta có tát vỡ mồm ngươi không là biết ... Ta ghét nhất cái hạng giả quân tử mặt người lòng chó như ngươi."
"Các ngươi hỏi ta làm sao đứng ra vì dân mà đòi công đạo à? Đi mà hỏi dân Sùng Châu."
"Sùng Châu?"
"Vũ Điệp cô nương?"
Những kẻ lanh trí biến sắc, đại khái đoán được thân phận của hắn.
"Ngươi ... ngươi là Ninh Trần, Ninh Ngân Y?"
Có kẻ thăm dò hỏi.
Ninh Trần hu lạnh: "Chính là ta!"
Cả sảnh xôn xao!
Giờ ở Kinh Thành, con ai không biết Ninh Trần - Ninh Ngân Y?
Vì dân Sùng Châu, hắn vung đao chém cả Quốc Cữu.
Bất cứ bài thơ phú nào hắn ngẫu hứng viết ra cũng là kiệt tác thế gian, được gọi là Thi Tiên chuyển thế.
Ninh Trần mặt đầy khinh miệt, cười lạnh: "Bọn các ngươi là cái thá gì, cũng xứng dạy ta cách hành sự?
"Bàn về tài hoa, các ngươi trước mặt ta chỉ như lũ trẻ mới vỡ lòng."
"Bàn chuyện vì dân mà đòi công đạo, so với lũ giả nhân giả nghĩa chỉ biết múa mép như các ngươi, dân thiên hạ tự khắc sẽ có công luận."
"Giờ ta chỉ dẫn nữ nhân của ta ra ngoài ăn một bữa cơm, cũng là làm bẩn cái thân phận 'cao quý của các ngươi ư?"
"Ta muốn hỏi, các ngươi cao quý ở chỗ nào? Ở đây có ai chưa từng bước chân vào chốn yên hoa liễu? Chỉ e lúc đi thì chạy còn nhanh hơn chó dại ... Miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, sau lưng bụng toàn phường trộm cắp, đĩ điếm."
"Ai đứng ra nói cho ta nghe nào - nhân phẩm, tài hoa, thân phận - các ngươi cao quý ở điểm nào?"