Mọi người kéo nhau tới trước cửa Dưỡng Tâm Điện.
Niếp Lương dắt theo một con chó to tướng.
"Niếp thống lĩnh, phiền ông đưa con chó lại gần đại môn."
Niếp Lương gật đầu, dắt con chó tới ngay trước cửa.
Nào ngờ con chó vừa ngoan ngoan khi nãy bỗng trở nên bồn chồn, rồi hướng về cánh cửa Dưỡng Tâm Điện sủa ầm ĩ.
Ninh Trần mỉm cuời: "Niep thống lĩnh, thế la đủ rồi!"
Niếp Lương kéo con chó lùi ra một quãng, lập tức nó yên ắng lại.
Mọi người nhìn chẳm chẳm vào cánh cửa, ai nấy đều đầy vẻ nghi hoặc.
"Nghe nói chó thấy được thứ người không thấy, chẳng lẽ trên cánh cửa này có ma̱?"
Cửu Công Chua nói, giọng lộ vẻ sợ sệt.
Ninh Trần liếc nàng, đầy vẻ chán ghét.
Cửu Công Chúa bắt gặp ánh mắt ấy, mặt đanh lại, định lên tiếng, thì thấy Ninh Trần bỗng đổi sang cười: "Công chúa đừng sợ, trên cửa không có ma đâu ... chỉ là có máu thôi."
"Máu?" Huyền Đế nhìn sang Ninh Trần. "Đừng úp mở nữa, nói mau là sao?"
Ninh Trần đáp: "Bệ Hạ, trên cánh cửa Dưỡng Tâm Điện có kẻ đã bôi máu lươn."
Khâu Tiên Sư không giấu nổi vẻ hoảng hốt trong mắt.
Ninh Trần nói tiếp: "Máu lươn rất tanh, trộn với sơn đỏ sẽ bị che bớt mùi, lại cùng tông màu nên khó bị phát hiện."
"Khứu giác của chó nhạy hơn người gấp bội, nó ngửi thấy mùi tanh máu nên mới sủa ầm lên."
Mọi người bừng tỉnh.
"Ta hiểu rồi ... dơi cũng ngửi thấy mùi tanh máu, nó muốn hút máu nên mới lao vào cửa, đúng không?"
Cửu Công Chua nhìn Ninh Trần, vẻ mặt đắc ý, như chờ được khen mình thông minh
Ninh Trần mỉm cuoi khe, rồi lại lắc đau: "Khong phải!"
Mặt nàng xị xuống, trừng hắn một cái thật dữ.
"Vậy ngươi nói vì sao dơi lao vào cửa?"
Ninh Trần cười: "Vì mùi tanh của máu lươn đã dụ muỗi mòng tới. Lúc dơi săn muỗi, thỉnh thoảng sẽ va vào cửa."
"Ngươi nói dối, bây giờ đang là mùa đông, lấy đâu ra muỗi?"
Cửu Công Chúa cãi, không phục.
Ninh Trần mỉm cười: "Dù đã vào đông nhưng chưa có tuyết, nên vẫn còn muỗi mòng.”
Cửu Công Chúa khịt mũi "hứ" một tiếng, má phồng phềnh giận dỗi, trông như một con cá vàng nhỏ đáng yêu.
Huyền Đế liếc Khâu Tiên Sư một cái.
Bắt gặp ánh mắt của Bệ Hạ, Khâu Tiên Sư khẽ rùng mình, giữa trời rét mà trán đã rịn mồ hôi.
"Ninh Trần, còn tiếng ho trong bụi cỏ, giải thích thế nào?"
Ninh Trần nhìn sang Niếp Lương.
Niếp Lương vừa định mở miệng, mấy Hộ Vệ Ngự Tiền đã hấp tấp chạy tới từ đằng xa.
Một người trong số đó cắp theo một con nhím.
"Niếp thống lĩnh, tìm thấy rồi!"
Niếp Lương hỏi: "Tìm trong bụi cỏ à?"
"Vâng!"
Ninh Trần quay sang Huyền Đế, nói: "Bệ Hạ, tiếng ho đêm qua chính là do con nhím này phát ra."
"Nhím ư?"
Huyền Đế vẫn chưa hiểu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!