"Bệ Hạ, người không sao chứ?"
"Trẫm không sao, thả ra mau!"
Toàn Công Công vội: "Tuân chỉ!"
Dứt lời, buông phất trần.
Ninh Trần đổ sụp xuống đất, há miệng hớp từng ngụm không khí, hấp tấp quá nên ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa.
Canh Kinh vội đỡ hắn dậy: "Không sao chứ?"
Ninh Trần xoa cổ, gầm lên: "Má nó, đồ thái giám chết tiệt ... ông đây chặt mày bây giờ!"
Cánh tay hắn đã hồi lại cảm giác, lập tức đưa tay rút đao ... nhưng bị Canh Kinh đè mạnh xuống.
"Không được manh động!"
Giám Sát Ty có đặc quyền đeo đao khi bái kiến, nhưng đao là để bảo vệ Bệ Hạ ... trước Ngự Tiền mà dám rút đao làm loạn, Niếp Lương và các huynh đệ kia đâu phải hạng dễ xơi.
"Đừng cản ta, ta phải chém chết thằng thái giám thối tha này."
Giờ hắn vừa sợ vừa giận, thật không nhìn ra thẳng thái giám này-đồ ẻo lả, ái nam ái nữ thối tha-lại là cao thủ!
Canh Kinh ghì chặt tay hắn: "Bình tĩnh, rút đao trước Ngự Tiền thì chẳng ai cứu nổi ngươi."
Niếp Lương ngơ ngác như bò đội nón; vừa rồi bọn họ nghe một tiếng nổ như sấm, rồi nghe Toàn Công Công hô hộ giá, lập tức xông vào ... mà chả ai thèm giải thích xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Có phải Ninh Trần định làm hại Bệ Hạ không?
"Toàn Công Công, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Toàn Thịnh nói: "Ninh Trần cầm vật kỳ lạ trong tay, suýt nữa làm Bệ Hạ bị thương."
Lúc này Huyền Đế mới hoàn hồn, xoa huyệt thái dương. Thấy Ninh Trần như phát điên, người lên tiếng: "Ninh Trần, đừng làm càn! Ngươi cũng đừng trách Toàn Thịnh, hỏa thương của ngươi làm người ta hãi thật."
"Ngươi không bị thương chứ? Có cần gọi ngự y tới xem không?"
Ninh Trần đè nén lửa giận, mặt mày ấm ức: "Bệ Hạ, cổ thần e là gãy mất rồi, sợ rằng không thể đi biên giới được."
Huyền Đế hừ một tiếng: "Cổ gãy thì phải dưỡng cho thật tốt ... Hay là Trẫm chuẩn cho ngươi sang Giáo Phường Ty dưỡng thương hai tháng, thấy thế nào?"
Khóe miệng Ninh Trần giật giật, biết Huyền Đế đang trêu chọc hắn.
Nhưng hắn vẫn làm mặt biết ơn: "Đa tạ Bệ Hạ!"
Mặt Huyền Đế sa sầm, quở: "Ngươi còn dám nhận à?"
"Thế này đi ... Giáo Phường Ty vàng thau lẫn lộn, chẳng tiện dưỡng thương; đại lao của Giám Sát Ty thì yên tĩnh hơn ... Trẫm cho ngươi tĩnh dưỡng ba tháng trong đại lao của Giám Sát Ty."
"Canh Kinh, dẫn hắn xuống, để hắn 'dưỡng bệnh' cho tốt!"
Ninh Trần sững người.
Dạo này đại lao Giám Sát Ty hắn đã vào hai lượt, thật chẳng muốn vào lần ba.
Canh Kinh nhận lệnh: "Thần tuân chỉ!"
"Ninh Trần, đi thôi!"
Ninh Trần cười còn khó coi hơn khóc, bất thần xoay cổ một cái, nịnh nọt nói: "Bệ Hạ, vừa rồi thần nhầm, cổ thần không sao."
Huyền Đế thầm khoái chí, nhìn hắn nửa cười nửa không: "Thế là khỏi rồi à? Ngưoi thử cảm nhận lại xem, nho đâu chưa khỏi?"
"Sự quan tâm của Bệ Hạ còn linh hơn tiên đan linh dược, thần thực sự khỏi rồi ... bây giờ không những cổ hết đau mà toàn thân còn tràn trề khí lực."
Ninh Trần cười nịnh thấy rõ.
Huyền Đế hừ khẽ, ánh mắt rơi lên đám bã táo trên bàn, con ngươi hơi co lại.
"Niếp Lương, các ngươi lui ra trước!"
"Tuân chỉ!"
Niếp Lương mặt ngơ ngác lúc xông vào, lúc ra cũng vẫn ngơ ngác.
Huyền Đế đứng dậy, tới bên chiếc bàn đặt quả táo lúc nãy nhìn kỹ, rồi ngoảnh lại nhìn Ninh Trần, trong mắt hiện rõ vẻ tán thưởng khó giấu.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!