"Hậu cung giai lệ của trẫm có tới ba nghìn, ngươi dám nói trẫm chưa thấy mỹ nhân?"
Ninh Trần nghĩ một lát, nói: "Bệ Hạ, thần có thể nói thẳng không?"
Chân thành vẫn là thứ vũ khí lợi hại nhất.
Huyền Đế mỉm cuời: "Noi đi, chẳng le truớc mat tram ma con dam nói dối?"
"Thần không dám ... Bởi lời này nói ra sẽ đắc tội với rất nhiều người, nhưng vì Bệ Hạ, thần nguyện dẫu vào dầu sôi lửa bỏng, vạn tử bất từ!"
Khóe miệng Huyền Đế còn vương ý cười, song vẫn hừ nhẹ: "Ít lẻo mép, nói mau.'
Ninh Trần nói: "Thần thấy ... nữ nhân của Bệ Hạ, người này còn xấu hơn người kia."
Canh Kinh và Toàn Công Công sợ đến hồn vía bay mất, kéo cũng không kéo về được.
Hắn to gan bằng trời thật, đó đều là nữ nhân của Bệ Hạ, vậy mà dám nói họ người này còn xấu hơn người kia?
Đến Huyền Đế cũng không nhịn nổi mà sa sầm mặt.
"Ninh Trần, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
"Thần hiểu! Nhưng thần không muốn Bệ Hạ bị che mắt, đêm đêm sủng ái dung mạo tầm thường, để những mỹ nhân thực sự lụi tàn dần nơi xó xỉnh thâm cung."
Huyền Đế nhíu mày: "Ý ngươi là gì? Nói cho rõ."
Ninh Trần nói: "Bệ Hạ, những tiểu thư nhà quyền quý vào cung, có tiền có thế, bỏ chút bạc lo lót, đến khi Bệ Hạ lật thẻ mỗi đêm thì thẻ của họ luôn được đặt lên chỗ dễ thấy nhất.
Còn con gái nhà nghèo thì không có tiền chạy chọt ... dẫu có đẹp đến mấy, Bệ Hạ cũng chẳng nhìn thấy thẻ của họ, thành ra dù có ở trong cung đến bạc đầu, cũng chẳng được gặp Bệ Hạ một lần."
Lông mày Huyền Đế chau lại, liếc Toàn Công Công: "Ninh Trần nói có thật không?"
Toàn Công Công sợ quá quỳ sụp xuống đất: "Bệ Hạ, chuyện này ... chuyện này ... "
Nhìn phản ứng ấy, Huyền Đế liền biết lời Ninh Trần là thật.
"Toàn Thịnh, có phải ngươi cũng đã nhận bạc của bọn họ?"
Toàn Công Công sợ đến tối sầm mắt, vội nói: "Nô tài không dám, xin Bệ Hạ minh giám!"
'Vậy là ngươi sớm đã biết chuyện này?"
Toàn Công Công run rẩy thưa: "Khải bẩm Bệ Hạ ... đây ... đây là quy củ bất thành văn trong cung."
"Quy củ bat thanh văn u? Sao trẫm lại không biết?"
Toàn Công Công run lẩy bẩy, hận không thể bẻ cổ Ninh Trần: rảnh quá hay sao mà đi nói những chuyện này với Bệ Hạ?
Huyền Đế rất tức giận: hóa ra hậu cung giai lệ ba nghìn, mà đêm đêm trẫm có khi đều sủng ái toàn những người kém sắc, xấu xí; còn mỹ nhân chân chính thì bị giấu kỹ trong thâm cung, ngày một tàn phai.
Lũ súc sinh đáng chết này dám lừa gạt trẫm trong chuyện như thế, tất cả đều đáng tội chết.
Còn khiến trẫm bị Ninh Trần chê cười: đường đường Hoàng Đế mà chưa thấy mỹ nhân.
Ninh Trần ngẩng đầu, liếc Huyền Đế, muốn nói lại thôi.
Huyền Đế trừng hắn một cái: "Có gì thì nói thẳng."
Ninh Trần cười ngây ngô: "Bệ Hạ bớt giận, vì chút chuyện nhỏ này mà nổi nóng không đáng ... Thần nguyện dẫn Bệ Hạ tới Giáo Phường Ty; các cô nương Thập Nhị Phòng ai nấy đều xinh như hoa, trừ Nam Chi và Vũ Điệp ra, còn lại Bệ Hạ cứ chọn tùy ý, tiền thần trả."
Đầu Canh Kinh ong ong: hắn điên rồi sao? Lại muốn dắt Bệ Hạ đi dạo thanh lâu?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!