Sáng hôm sau, Ninh Trần dậy từ tờ mờ sáng.
Ra sân luyện quyền cước một lúc, rồi lại tập Quỷ Ảnh Thập Tam Đao mấy lượt.
Xong xuôi, hắn dắt con Điêu Thuyền ra ngoài.
Trên đường, hắn mua mấy cái bánh bao, vừa cưỡi con Điêu Thuyền vừa ăn.
Han tới tiem ren Lưu Ký ở ngoại thành.
Lưu Thiết Hổ trông thấy Ninh Trần, ôm một cái hộp gỗ, bước nhanh ra đón.
"Đại nhân, thứ ngài cần đã rèn xong cả, xin mời ngài xem qua!"
Ninh Trần nhận hộp, liếc qua một cái. Tay nghề của Lưu Thiết Hổ quả không tệ, rèn khá tinh xảo, nhưng mang về vẫn phải tự mài giũa thêm.
Lúc rời đi, thấy ở đây có giũa, hắn bèn xin một cái, tiện thể xin thêm một que sắt dài hơn đũa một chút.
Dĩ nhiên hắn cũng mang theo bản vẽ.
"Không nói với ai chứ?"
Lưu Thiết Hổ vội đáp: "Đại nhân yên tâm, những thứ này đều do thảo dân tự tay rèn.”
Ninh Trần hài lòng gật đầu, rồi dọa hắn: "Chuyện này nhất định phải tuyệt đối giữ bí mật, có chết cũng không được hé răng ... nếu để lộ ra ngoài, đó là đại tội, tru di cả tộc đấy."
Lưu Thiết Hổ sợ tái mặt, cuống quýt cam đoan: "Đại nhân cứ yên tâm, miệng tôi kín lắm, quyết không tiết lộ."
Ninh Trần ừ một tiếng, cưỡi Điêu Thuyền đến Giám Sát Ty.
"Ninh Trần, rốt cuộc cũng ló mặt rồi ... Canh Tử Y dặn hễ đệ đến thì vào gặp ngay.”
Phùng Kỳ Chính thấy Ninh Trần đến, nói với hắn.
Ninh Trần "ờ" một tiếng rồi bảo: "Giờ ta bận, giúp ta kiếm một cái búa."
"Búa á?"
Ninh Trần gật đầu: "Nhanh lên, việc lớn đấy!"
Phùng Kỳ Chính ừ một tiếng rồi đi, chẳng bao lâu mang về một cái búa.
Ninh Trần nhận lấy, xách búa ra cửa.
"Trông như sắp đi đánh nhau à?"
"Đi, bám theo xem thử, tên Ninh Trần đầu óc không bình thường, kẻo lại gây chuyện lớn."
Ngay cả Quốc cữu gia mà hắn cũng dám giết, đủ để thấy đầu óc hắn có vấn
đề
Phùng Kỳ Chính, Trần Xung và Cao Tử Bình cùng bám theo.
Vừa ra đến cửa đã thấy Ninh Trần vung búa đập sứt một mảng cọc đá buộc ngựa ngay trước cổng.
Mọi người nhìn nhau.
"Ninh Trần, đệ bị làm sao thế? Đập cọc buộc ngựa làm gì?"
Phùng Kỳ Chính hiếu kỳ hỏi.
Ninh Trần nhặt mảnh đá rơi xuống, cười bí hiểm: "Sắp biết ngay thôi. Các huynh đúng là đáng ganh tị khi quen được ta ... vì lát nữa các huynh sẽ được tận mắt chứng kiến một kỳ tích."
Cả đám ngơ ngác.
Trần Xung bước lại, sờ trán Ninh Trần rồi lại sờ trán mình: "Đâu có sốt, sao nói mê sảng thế nhỉ?"
Họ thấy Ninh Trần thần thần bí bí.
Ninh Trần về Giám Sát Ty, bảo Phùng Kỳ Chính đem thuốc nổ đã chuẩn bị từ trước tới ... lại xin một gian phòng trống.
Bọn Phùng Kỳ Chính nhìn Ninh Trần đi vào phòng rồi đóng cửa, ai nấy đều lo lắng.
"Ta thấy Ninh Trần có gì đó không ổn."
"Không chỉ không ổn, trông lảm nhảm như bị ma ám ấy chứ?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!