Ninh Trần hoảng hốt, sắp chết mà còn bị hành hạ đến nửa sống nửa chết, đúng là quá không đáng!
Hắn lạnh lùng lườm Phan Ngọc Thành, giận dữ quát: "Đồ họ Phan kia, có bản lĩnh thì cho lão tử một nhát gọn ... giở mấy trò tiểu nhân thì có gì đáng mặt?"
Phan Ngọc Thành mặt mày u ám: "Ninh Trần, đây không phải nơi cho ngươi làm càn."
Ninh Trần nhếch môi cười lạnh: "Ta biết chứ. Từ ngày đầu ta bước vào Giám Sát Ty là ngươi đã chướng mắt ta rồi. Cuối cùng cũng để đồ tiểu nhân như ngươi tóm được dịp đì ta rồi."
"Xem ra hôm nay ta tránh đòn là không nổi. Có chiêu gì cứ đem ra. Nếu lão tử mà nhăn mày một cái thì không phải cha ngươi."
"Nhưng đồ họ Phan, nghe cho kỹ ... Trời cao có mắt. Sớm muộn gì, những cực hình ta phải chịu hôm nay cũng sẽ rơi lên đầu ngươi.'
Mặt Phan Ngọc Thành xanh mét vì giận, lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Hahahaha ... Ta thắng rồi!"
Phùng Kỳ Chính bỗng reo ầm lên.
"Ta đã nói mà, thằng nhóc này cứng như sắt ... đừng có lật lọng, mỗi người một lạng bạc."
Phùng Kỳ Chính chìa tay, mấy người khác trợn mắt, lục túi móc bạc vụn ném cho Phùng Kỳ Chính.
"Tổng cộng mười hai lạng, mỗi người bốn lạng."
Phùng Kỳ Chính chia cho Cao Tử Bình và Trần Xung mỗi người bốn lạng bạc.
Trần Xung lắc lắc mớ bạc vụn trong tay, nháy mắt với Ninh Trần: "Ninh Trần, nếu lần này ngươi sống được, ta mời ngươi đến Giáo Phường Ty nghe hát."
Phùng Kỳ Chính cười: "Ta thì mời đệ một bữa ra trò."
Cao Tử Bình cất bạc đi: "Vậy ta chỉ còn biết mời đệ chén rượu."
Ninh Trần mặt đơ ra.
"Cái ... cái quái gì vậy?"
Phùng Kỳ Chính cười hì hì: "Bọn ta trêu đệ thôi, xem đệ có sợ vãi đái không?"
Ninh Trần: " ??? "
Hắn tức sôi máu. Lấy chuyện này ra đùa à? Không sợ dọa người ta chết sao?
"Ai trêu hắn? Trói lại cho ta, đem ra chịu đại hình."
Phan Ngọc Thành mặt lạnh như tiền, nói không chút biểu cảm.
Ninh Trần lạnh lùng liếc hắn.
Phùng Kỳ Chính cười: "Đầu lĩnh, đừng dọa hắn nữa ... thằng này xương cứng lắm, dọa không ăn thua đâu."
Phan Ngọc Thành hừ lạnh một tiếng.
Lúc này y thật sự muốn cho Ninh Trần một trận. Vừa nãy hn nói khó nghe quá, suýt chọc y tức chết.
Phan Ngọc Thành nói: "Phần bạc của ta đâu."
Phùng Kỳ Chính vội nhét bạc vào ngực áo: "Dựa vào đâu?"
Phan Ngọc Thành mặt nghiêm: "Vừa rồi ta cũng cá là thẳng này không sợ đến vãi đái."
"Lúc bọn ta cá ngươi có nói gì đâu."
Phan Ngọc Thành nghiêm túc: "Ta nói trong lòng, ngươi không nghe thấy."
Phùng Kỳ Chính cạn lời.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!