Toàn Công Công nhan bản tấu trong tay Canh Kinh, dâng lên Long Án.
Huyền Đế mở bản tấu ra xem kỹ ... càng xem sắc mặt càng khó coi.
Bản tấu này ghi chép cực kỳ chi tiết.
Phan Ngọc Thành đã chép lại nguyên xi: từ lúc bọn họ rời kinh, đến khi Ninh Trần đao chém Quốc Cữu, rồi lúc rời đi dân huyện Trấn Nguyên quỳ tiễn Ninh Trần ... tất thảy đều ghi trong bản tấu, không sót một chữ.
Đến đoạn thấy Ninh Trần cưỡi ngựa đến rách toạc cả mặt trong đùi, đi lại cũng khó, rồi lại trèo đèo lội suối, bơi qua con sông lớn, cuối cùng bị nước sông cuốn trôi ... lông mày Huyền Đế càng chau chặt.
Nhưng đọc đen chỗ Ninh Trần không sao, được người cứu lên, chân mày Huyền Đế lại giãn ra.
Den cuoi, thay Quoc Cuu dịnh chem giet dan vo toi ngay truoc mat nguoi của Giám Sát Ty, Huyền Đế tức đến thở dồn dập.
"Hỗn xược, đồ khốn kiếp ... Đường đường thân thích Hoàng Thất mà lại tàn bạo đến thế. Đó đều là con dân của trẫm, vỏ cây quanh vùng cũng bị gặm sạch, dân chúng gần như đến mức phải đổi con cho nhau mà ăn, chúng còn dám làm vậy u? Đại Huyền này còn là Đại Huyền của trẫm nữa không?"
"Một thiếu nien muời lam tuổi như Ninh Trần con hiểu đạo lý nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền; bọn chúng đọc sách thánh hiền, ăn bổng lộc của quân vương ... bọn chúng đáp lại trẫm như thế sao?"
"Đáng chém, đáng chém hết thảy ... "
Huyền Đế ném mạnh bản tấu xuống Long Án, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Canh Kinh và Trần Lao Tướng quân lặng lẽ nhìn nhau.
Nghe giọng Bệ Hạ thì có vẻ muốn giữ Ninh Trần. Xem ra vẫn còn cơ xoay chuyển.
Canh Kinh vội tâu: "Bệ Hạ, thần cho rằng tuy Ninh Trần giết Quốc Cữu, nhưng có nguyên do, là bị dồn đen đuờng cung ... toi chua đen mức xử tử!"
Trần Lão Tướng quân vội nói: "Lão thần xin phụ nghị. Nếu dân bị ép đến bước hết đường sống, hậu quả ai cũng rõ ... bọn chúng là đang ép dân tạo phản, ấy là mưu nghịch."
Huyền Đế hừ lạnh một tiếng.
"Theo ý các khanh, Ninh Trần không sai, còn lập công nữa phải không?"
Trần Lão Tướng quân vội thưa: "Xin Bệ Hạ bớt giận, lão thần không có ý đó ... lão thần cho rằng tuy Ninh Trần phạm đại tội, nhưng có nguyên do, tội chưa đáng chết."
Canh Kinh vội: "Thần cũng cho là vậy!"
Huyền Đế nheo mắt nhìn hai người.
"Tội chưa đáng chết? Hắn giết chính đệ ruột của Hoàng Hậu, là Quốc Cữu ... Trẫm mà không giết hắn, làm sao ăn nói với Hoàng Hậu?"
"Thằng nhãi này đao chém thân thích Hoàng Thất, coi pháp độ không ra gì, chết mười lần cũng chưa đủ ... các khanh thử nói xem, có lý do gì để trẫm không giết hắn?"
Trần Lão Tướng quân và Canh Kinh lại nhìn nhau ... càng thêm khẳng định Bệ Hạ không muốn giết Ninh Trần, lời ấy chính là đang bảo họ tìm cớ gỡ tội cho hắn.
......
Bên kia, Ninh Tự Minh mặt cắt không còn giọt máu, hồn vía lên mây trở về Ninh Phủ.
"Lão gia, chàng làm sao vậy?"
Thường Như Nguyệt lo lắng hỏi.
"Hỏng rồi, hết cả rồi ... "
Ánh mắt Ninh Tự Minh đờ đẫn.
Ninh Cam vội hỏi: "Phụ thân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Giọng Ninh Tự Minh run rẩy: "Ninh Trần đã giết Quốc cữu gia."
"Cái gì cơ?"
Mẹ con Thường Thị sợ đến hồn xiêu phách lạc.
"Ninh Trần giết Quốc Cữu ở huyện Trấn Nguyên, hắn đang trên đường bị áp giải về kinh ... đó là đệ ruột Hoàng Hậu, là tội tru di cửu tộc, xong rồi, phen này xong cả rồi."
Mẫu tử Thường Thị sợ đến mặt mũi tối sầm lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!