Trần Xung thở dài:
"Ninh Trần, đắc tội rồi!"
Dứt lời, hai người cùng lao tới.
Trần Xung ra tay nhanh như chớp, chộp thẳng vào vai Ninh Trần.
Ninh Trần ngửa người tránh, đồng thời tóm lấy cổ tay Trần Xung chưa kịp rút về, mượn lực bật dậy, cả người lao thẳng vào hắn, vai nện mạnh vào ngực.
"Bộp" một tiếng!
Trần Xung bị húc lùi liên tiếp.
Ninh Trần nhanh như báo, mượn lực bật nhảy, một cú húc gối sắc bén nhắm thẳng ngực Trần Xung.
Trần Xung nghiêng người, hai tay tóm lấy chân Ninh Trần, quật mạnh ném hắn văng ra ngoài.
Ninh Trần lăn vài vòng, thuận thế bật dậy, nhưng cơ thể đột nhiên khựng cứng.
Một lưỡi đao lạnh lẽo đã kề sát cổ hắn.
Là Phan Ngọc Thành.
Đường đao của Kim y quả thật thâm sâu khó lường.
Ninh Trần thậm chí còn chưa thấy hắn ta ra tay, đao đã kề lên cổ rồi.
Ninh Trần lạnh lùng nhìn hắn ta:
"Phan Kim y quả nhiên thân thủ lợi hại."
Phan Ngọc Thành mặt không chút biểu cảm, nhìn thẳng vào hắn.
Trần Xung và gã Ngân y kia tiến lên, giữ chặt Ninh Trần.
Bất ngờ, Quốc cữu giật lấy một thanh đao từ tay lính hầu, xông tới bổ thẳng về phía Ninh Trần.
“Keng!"
Một tiếng vang giòn!
Phan Ngọc Thành vung đao chặn lại.
Quốc cữu giận dữ:
"Phan Kim y! Tên này ở trong phủ ta vung đao, mưu hại hoàng thân, đúng tội đáng chém!"
“Hơn nữa hắn còn dám vô lễ với ngươi, chi bằng để ta thay ngươi trừ họa."
Phan Ngọc Thành thản nhiên:
"Ninh Trần là người của Giám Sát Ty, lại là Ngân y được Hoàng thượng đích thân chỉ định. Sống chết của hắn, phải do Hoàng thượng quyết định."
Quốc cữu hừ lạnh, từ từ thu đao lại.
Gã nhìn Ninh Trần, mặt mũi hung ác:
"Thằng nhãi, để ta cho ngươi xem một vở kịch lớn. Để ngươi biết ở Xung Châu này, ai mới là người có tiếng nói cuối cùng!"
Phan Ngọc Thành chắp tay:
“Quốc cữu, kịch thì miễn đi. Ninh Trần phạm tội khi quân, ta sẽ áp giải hắn về kinh, để Hoàng thượng xử trí."
"Khoan đã, Phan Kim y!"
"Vở kịch này mà thiếu thẳng nhóc kia thì đâu có thú vị."
“Không mất bao lâu đâu, kịch sắp bắt đầu rồi."
Phan Ngọc Thành nhíu mày, cuối cùng chỉ im lặng gật đầu.
Khoảng một nén nhang sau.
Phủ binh trong phủ Quốc cữu áp giải vài người đến.
Ninh Trần quay đầu nhìn, ánh mắt co rút mạnh.
Là lão đại phu, Tiểu Lục Tử, cùng gia đình người đàn ông hôm trước ói máu.
Tất cả đều bị trói chặt.
Quốc cữu vẫy tay:
"Dẫn bọn chúng lại đây."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!