Ai Văn Quảng hét thảm một tiếng, ôm đầu ngã lăn xuống đất.
Cả sảnh đều kinh hãi!
Cho dù Ninh Trần có là người của Giám Sát Ty đi nữa, cũng không thể tùy tiện đánh đập quan viên triều đình.
Thế nhưng Ninh Trần không chỉ đánh, mà còn không có ý định dừng tay.
Hắn vung trường đao đập mạnh xuống người Ai Văn Quảng.
Bị đánh đến mức gào thét thảm thiết, lăn lộn khắp nền nhà.
“Làm huyện lệnh Trấn Nguyên, dân chúng đói đến sắp chết, còn mày thì ở đây hưởng lạc xa hoa, đồ súc sinh khốn nạn!"
Ninh Trần giận dữ, cầm trường đao quất tới tấp.
May mà đao vẫn còn vỏ, nếu không Ai Văn Quảng sớm đã bị chém thành thịt vụn.
"Dừng tay!"
Quốc cữu giận dữ quát lớn, sắc mặt xanh mét.
Ninh Trần ngừng lại, quay đầu nhìn gã:
“Ngươi lại là thứ gì?"
Quốc cữu quát:
"Bổn Quốc cữu, em ruột của Hoàng hậu đương triều. Đây là phủ đệ của ta, ngươi dám hành hung ở đây sao?"
"Ninh Trần! Ta là hoàng thân quốc thích, gặp ta ngươi không quỳ, lại còn dám động thủ hành hung, ngươi có biết tội chưa?"
Ninh Trần cười lạnh:
"Câm cái mồm thối của ngươi lại cho ta!"
Quốc cữu sững sờ ngay tại chỗ.
Ninh Trần trầm giọng nói:
"Ta là Ngân y do Hoàng thượng đích thân phong chỉ định. Tay chân chó má của ngươi dám vu cáo ta giả mạo, vậy ta đánh chúng có sai sao?"
"Ngươi là Quốc cuu, lẽ ra phải tuan thủ luật lệ Đại Huyền, giữ gìn thể diện hoàng thất, thương dân như con. Nhưng cái loại cẩu tạp chủng như ngươi đã làm được gì?"
"Ngươi dung túng bọn ác nô coi mạng người như cỏ rác, cướp đoạt dân nữ. Việc con người nên làm ngươi không làm, đồ súc sinh đội lốt người, Quốc cữu, ngươi có biết tội chưa?"
Quốc cữu tức run người.
Gã là hoàng thân, đến cả Hoàng thượng cũng chưa từng mắng gã như thế.
Một tên Ngân y nho nhỏ mà dám lên mặt với gã?
“Cho dù những gì ngươi nói đều là thật thì đã sao? Ngươi còn dám động đến bổn Quốc cữu chắc?"
Ninh Trần cười lạnh một tiếng, ngón cái tay trái khẽ búng, trường đao bật ra khỏi vỏ ba tấc, hắn sải bước tiến thẳng về phía Quốc cữu.
"Quốc cữu coi thường luật lệ Đại Huyền, cướp đoạt dân nữ, coi rẻ sinh mạng dân chúng, chà đạp bách tính, tội đáng tru diệt. Đi theo ta về kinh chịu thẩm tra xét xử!"
Đám phủ binh trong phủ Quốc cữu lập tức ào ào xông lên bao vây.
"Véo" một tiếng!
Trường đao rút hẳn khỏi vỏ, ánh lạnh lấp loáng.
"Giám Sát Ty làm việc, kẻ vô can cút hết! Kẻ nào dám ngăn cản, đồng tội xử trí, cả nhà tru diệt!"
Ninh Trần cầm đao, từng bước ép sát về phía Quốc cữu, khí thế kinh người.
Đám phủ binh trong phủ bị khí thế ép đến lùi dần.
Nếu là người thường, bọn chúng đã sớm lao lên rồi.
Nhưng đối mặt với người của Giám Sát Ty - nơi được ví như điện Diêm La - bọn chúng không khỏi run sợ trong lòng.
“Lũ phế vật! Sợ cái gì?”
Quốc cữu giận dữ quát, rồi nhìn về phía Phan Ngọc Thành:
“Phan Kim y, ngươi dạy dỗ thủ hạ thế này sao?"
Phan Ngọc Thành nhíu mày, giọng nghiêm nghị:
"Ninh Trần, lùi xuống!"
Quốc cữu cho dù có tội, cũng là hoàng thân, phải do Hoàng thượng định đoạt.
Huống hồ sau lưng gã còn có Hoàng hậu đương triều.
Ngay cả Giám Sát Ty cũng không dám dễ dàng động vào người hoàng thất.
Ninh Trần bỗng quay phắt lại nhìn Phan Ngọc Thành, cười lạnh:
“Phan Kim y, ta trèo đèo lội suối, vượt sông lớn, suýt mất mạng. Còn ngươi ở đây ăn chơi hưởng lạc, sống sung sướng quá nhỉ?"
"Ngươi có ra ngoài xem không? Dân chúng rách rưới không đủ mặc, bụng đói không đủ ăn, đến vỏ cây cũng bị ăn sạch. Còn các ngươi ở đây rượu ngon thịt béo, mỹ nhân vây quanh, trong lòng không có chút bất an, không chút xấu hổ sao?"
“Thiên tử phạm pháp còn bị xử như dân thường. Cho dù là Quốc cữu thì đã sao? Các ngươi sợ, còn ta thì không! Hôm nay, hắn nhất định phải theo ta về kinh chịu thẩm."
Sắc mặt Phan Ngọc Thành đen kịt, quát to:
"Ninh Trần, ngươi dám kháng lệnh?"
Ninh Trần giơ ngang trường đao, từng chữ gắn mạnh:
“Hôm nay ta chính là kháng lệnh thì đã sao? Hắn, ta nhất định mang đi. Ở đây có quan viên nào, một kẻ cũng không thoát, tất cả phải theo ta về kinh chịu thẩm tra!"
"Người nào dám cản, đừng trách đao ta vô tình, chẳng nể tình đồng liêu!"
Quốc cữu bỗng cười lạnh:
"Phan Kim y, xem ra uy vọng của ngươi trong mắt thủ hạ còn không bằng ta - một kẻ vô chức vô quyền."
Phan Ngọc Thành mặt không đổi sắc, giận dữ quát:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!