Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

Lời của Diệp Phong khiến Hàn Thiếu Kiệt đỏ bừng mặt.  

             Có điều Hàn Thiếu Kiệt cũng không phải một kẻ hẹp hòi. Anh ta bước lên phía trước một bước, xin lỗi Diệp Phong: "Anh Phong, là em sai, là em kém cỏi mới gây ra chuyện cười như vậy, mạo phạm đến anh. Mong được anh tha thứ".  

             "Anh Phong kiểm định cổ vật chẳng cần dùng tay sờ, chỉ cần mắt thường cũng có thể nhìn ra, khiến ông chủ Bát Bảo Đường phải tâm phục khẩu phục. Hôm nay em thực sự đã được mở rộng tầm mắt hạn hẹp của mình".  

             "Giờ em đã hoàn toàn phục khả năng của anh rồi".  

             "Trước mặt anh em nào có dám tự nhận mình giỏi nữa?"  

             Hàn Thiếu Kiệt vô cùng xấu hổ, nói liên tục. Rõ ràng là anh ta đã tâm phục khẩu phục trước tài năng của Diệp Phong. Hàn Thiếu Kiệt bây giờ vô cùng hâm mộ Diệp Phong.  

             Diệp Phong cũng đánh giá cao sự hào sảng, biết nhận sai của Hàn Thiếu Kiệt.  

             "Bỏ đi, đều là chuyện nhỏ, những chuyện đã qua thì cho qua đi, tôi sẽ không để ý đâu".  

             "Có điều tôi thực sự không biết gì về ngọc thạch, cho nên các cậu đã tìm sai người giúp rồi. Còn không mau đi nhờ người khác giúp đỡ đi".  

             Diệp Phong xua tay, lấy lý do này để từ chối lời mời của Thẩm Phi.  

             Có điều, nghe Diệp Phong nói xong, Thu Mộc Trân đột nhiên hỏi anh: "Nói như vậy thì anh quả thực biết giám định đồ cổ hay sao?"  

             Diệp Phong cũng lắc đầu đáp: "Anh đã nói rồi, anh chẳng biết tý nào về giám định đồ cổ hết".  

             Thu Mộc Trân: "..."  

             Thẩm Phi: "..."  

             .....  

             Lời phát biểu của Diệp Phong lại làm mọi người cạn lời, Thẩm Phi khóe miệng giật giật.  

             Cái tên này lại làm màu sao?  

             Vốn dĩ ban đầu Thẩm Phi còn cho rằng Diệp Phong thực sự không biết gì về ngọc thạch, nhưng sau khi nghe lời này của anh, Thẩm Phi đã nghĩ khác.  

             Diệp Phong nói mình không biết giám định cổ vật, kết quả vừa nhìn đã nhận ra bức thư họa của quốc họa đại sư.  

             Giờ anh lại nói mình không biết gì về ngọc thạch, biết đâu tý nữa anh lại nhìn ra viên ngọc khổng lồ.  

             Vậy nên, Thẩm Phi lại càng quyết tâm bám lấy Diệp Phong. Hôm nay dù thế nào đi nữa, anh ta cũng phải nhờ bằng được Diệp Phong giúp mình đổi đời, giờ Diệp Phong là hy vọng duy nhất của anh ta.  

             Nhưng Diệp Phong sống chết không chịu đi.  

             "Tôi nói rồi mà, tôi chưa cược đá bao giờ. Tôi không có hứng thú với thứ này".  

             "Hai người đi đi, tìm người khác đi. Tôi còn phải đưa vợ mình đi dạo".  

             Diệp Phong cũng phát phiền vì Thẩm Phi cứ bám dai như đỉa đói nên đã đuổi khéo anh ta đi.  

             "Cậu chủ Thẩm, suýt nữa thì quên mất, chiếc nhẫn kim cương này xin trả lại cậu".  

             "Nó quá quý giá, tôi không dám nhận".  

             Thu Mộc Trân đột nhiên nhớ ra chiếc nhẫn kim cương nên tháo nó xuống rồi đưa cho Thẩm Phi.  

             Thẩm Phi ngạc nhiên trợn to mắt hỏi lại: "Chị dâu, chị làm vậy là có ý gì?"  

             "Chị coi thường em sao?"  

             "Đồ đã tặng rồi sao có thể lấy lại chứ?"  

             "Không phải đâu cậu chủ Thẩm, tôi không có ý coi thường cậu. Chỉ là chiếc nhẫn này là tài sản của công ty cậu. Cậu tặng nó cho tôi, tôi sợ cậu sẽ gặp rắc rối ở công ty. Theo tôi được biết thì tập đoàn Thẩm Thị còn có các cổ đông khác mà?", Thu Mộc Trân nói nhỏ.  

             Nhưng Thẩm Phi hào sảng xua tay đáp: "Không sao, có chút chuyện nhỏ này em giải quyết được. Không phải chỉ có mấy triệu thôi sao? Cứ coi như em mua lại của công ty tặng cho chị dâu. Còn phía công ty, chị dâu không cần lo lắng".  

             "Như vậy... Không ổn lắm", Thu Mộc Trân vẫn muốn trả lại chiếc nhẫn.  

             Lúc này, Diệp Phong bước tới, chậm rãi nói: "Mộc Trân, cậu chủ Thẩm đã muốn tặng em rồi thì em cứ nhận đi".  

             "Đúng vậy chị dâu, anh Phong đã có lời rồi. Chị cứ nhận cho em vui lòng", Thẩm Phi khuyên nhủ.  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!