"Chu Nguyên Chương xuất thân là nông dân mà cuối cùng vẫn thành hoàng đế đó thôi?"
"Gia Cát Lượng từng làm ruộng ở Nam Dương, vậy mà vẫn lưu danh sử sách, để lại tiếng thơm muôn đời đó thôi?"
"Tôi rất coi trọng cậu, tương lai chắc chắn cậu sẽ làm nên cơ đồ!", Tô Viễn Sơn thao thao bất tuyệt, nói với giọng vô cùng hào sảng. Ánh mắt ông nhìn Diệp Phong cũng vô cùng trân trọng và ngưỡng mộ.
Hiện giờ, sau khi biết được Diệp Phong vẫn còn độc thân thì Tô Viễn Sơn càng vui hơn, tiếp tục hỏi: "Người anh em, cậu thấy Thiến Thiến con gái tôi thế nào?"
Diệp Phong gật đầu đáp: "Mặc dù cô ấy tính tình không tốt lắm nhưng không thể không thừa nhận cô ấy quả thực rất xinh đẹp. Nếu như ở trường cô ấy không phải hoa khôi thì cũng là á khôi".
Diệp Phong chẳng nghĩ nhiều, chỉ thành thật trả lời.
Nhưng sau khi trả lời xong, Diệp Phong mới nhận ra có gì đó không đúng lắm. Anh lập tức cau mày lại, nhìn Tô Viễn Sơn với vẻ nghi hoặc: "Giám đốc Tô có ý gì vậy? Lẽ nào..."
"Ha ha ha ~", Tô Viễn Sơn bật cười lớn, sau đó gật đầu nói: "Không tồi, người anh em, từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu tôi đã thấy rất thuận mắt. Vừa hay cậu còn độc thân, con gái tôi cũng chưa có mối nào. Cho nên tôi muốn để con gái tôi - Tô Thiến là người thắt chặt thêm mối lương duyên giữa chúng ta".
"Nếu cậu không chê thì có thể tìm hiểu con gái tôi thử xem".
"Biết đâu tâm đầu ý hợp, lại thành một mối nhân duyên".
"Đến lúc đó, Tô Thiến sinh con cho cậu, Tô Viễn Sơn này lại được bế cháu ngoại".
"Đúng vậy, Diệp tiên sinh. Mặc dù em gái tôi tính tình không được tốt, nhưng bản chất nó không xấu, khẩu xà tâm Phật. Tôi thấy hai người rất xứng đôi".
Tô Viễn Sơn và Tô Nam cười tươi rói, tích cực "đẩy thuyền" Diệp Phong - Tô Thiến. Xem ra hai người này thực sự muốn "gán" Tô Thiến cho Diệp Phong.
"Việc này... Việc này..."
Thế nhưng, sau khi nghe hai bố con Tô Viễn Sơn nói những lời này thì Diệp Phong đứng hình.
Tô Thiến cũng đứng như trời trồng, Thu Mộc Trân càng không khỏi kinh ngạc, hai mắt mở to hết cỡ.
Sau cùng, Diệp Phong - Tô Thiến - Thu Mộc Trân sáu mắt nhìn nhau.
Đặc biệt là Tô Thiến và Thu Mộc Trân, hai người họ có nằm mơ cũng không ngờ lại ra cơ sự này.
Trước đây Tô Thiến nói Diệp Phong là tài xế của Thu Mộc Trân là vì sợ bố và anh trai mình vì lẽ đó mà coi thường Thu Mộc Trân.
Nhưng giờ thì hay rồi, giờ chính bố Tô Thiến lại định "gán" cô ta cho Diệp Phong, muốn nhận đứa con rể này?
Việc này... Việc này sao có thể chứ?
Khoan chưa nói việc Tô Thiến không thích Diệp Phong, dù có thích thì cũng không thể nào? Sao có thể cướp chồng chị em tốt của mình chứ? Thu Mộc Trân sẽ nghĩ thế nào đây?
Quả nhiên, Thu Mộc Trân đã quay sang nhìn Tô Thiến bằng ánh mắt hình viên đạn.
Như thể đang nói, Tô Thiến, xem cậu vừa làm được chuyện tốt gì này? Bố cậu giờ muốn bế cả con của Diệp Phong rồi kia kìa?
Tô Thiến trong lòng cũng vô cùng khổ sở, nhìn người chị em của mình với vẻ vô cùng ăn năn. Sau đó, cô ta lập tức nói với bố mình: "Bố à, không được! Bố không thể gả con cho một tên nhà quê được!"
"Im miệng!", Tô Viễn Sơn vô cùng giận dữ, lạnh lùng quát Tô Thiến: "Cậu ấy trẻ tuổi mà có tài, tý tuổi đầu đã được hội trưởng Cổ bái làm sư phụ".
"Còn con thì sao?'
"Ngoài gia cảnh tốt ra thì con có gì so được với Diệp Phong?"
"Người ta không chê con thì thôi, đến lượt con nói như vậy à?"
"Con có tư cách gì hả?"
Cơn giận dữ của Tô Viễn Sơn khiến Tô Thiến sợ hãi đến nỗi mặt trắng bệch. Trước uy quyền của bố mình, Tô Thiến cúi đầu không dám ho he một câu.
Trong nhà họ Tô, Tô Thiến sợ nhất là bố nên chắc chắn không dám cãi lời.
Sau khi dạy dỗ xong Tô Thiến, Tô Viễn Sơn quay sang nhìn Diệp Phong, áy náy nói: "Lại khiến cậu chê cười rồi".
"Đứa con gái này của tôi nhiều điểm tốt, chỉ có điều quá kiêu ngạo".
"Có điều, tôi cảm thấy với bản lĩnh của cậu, chắc chắn có thể chinh phục được con bé ương ngạnh này",
"Cậu yên tâm, đợi hai đứa kết hôn xong, nếu nó còn dám ngang ngược như vậy thì dù cậu có đánh có mắng nó tôi cũng không trách nửa lời. Nhưng mà chỉ được đánh mông thôi không được đánh vào chỗ khác nhé", để câu được ông con rể này, Tô Viễn Sơn bất chấp, đến cả những lời này cũng nói ra được.
Hội trưởng Cổ đứng cạnh nghe những lời này mà khóe mắt giật giật.
Còn Tô Thiến thì sắp khóc đến nơi rồi.