"Trong giới sưu tầm này, người giỏi sẽ được bái làm sư. Cổ Long Ân tôi quả thực quá nhiều thiếu sót. Chỉ mong tiên sinh có thể nhận tôi làm đồ đệ, giúp tôi hoàn thiện bản thân".
...
Tô Viễn Sơn thấy vậy thì cũng không đành lòng liền ra sức khuyên: "Hội trưởng Cổ đã thành tâm như vậy, hay là cậu cứ thu nhận ông ấy đi?"
Nhưng Diệp Phong vô cùng bất lực đáp: "Giám đốc Tô, mọi người đang làm khó cháu sao?"
"Cháu thực sự không biết gì về kiểm định cổ vật cả".
Cổ Long Ân: "..."
Tô Viễn Sơn: "..."
Đám đông đều cạn lời.
Không ít người trong lòng thầm mắng Diệp Phong.
Này người anh em, đừng làm màu nữa được không?
Liếc một cái đã biết chiếc bình sứ Thanh Hoa là đồ giả.
Liếc hai cái đã biết bức tranh được bán với giá hai trăm năm mươi tệ thực ra là báu vật đáng giá cả trăm triệu!
Vậy mà dám nói mình không biết kiểm định cổ vật?
Thế chúng tôi là gì? Là lũ thiểu năng hả?
Mọi người đều thấy cạn lời, Tô Viễn Sơn cũng cười khổ. Còn Cổ Long Ân vẫn một mực không tin!
Diệp Phong nói vậy thì khác nào tài phiệt nói mình chỉ là người bình thường? Khác gì người có vợ là hoa hậu nói vợ mình không đẹp?
Ông ta cảm thấy không phải Diệp Phong đang giả vờ ngầu, mà đang giả vờ khiêm tốn!
Còn Diệp Phong cũng quá lười để tiếp tục giải thích, dù anh nói thì họ cũng đâu có tin.
Hơn nữa, sự tồn tại của Vân Đạo Thiên Thư là bí mật vô cùng lớn của Diệp Phong, anh đương nhiên không thể để lộ ra ngoài.
Thấy đã đến trưa, Diệp Phong cũng không có hứng đi dạo tiếp. Dù gì anh cũng đang trong vai một tài xế nhà quê, có ở lại hay không cũng chẳng quan trọng. Cho nên, anh đang định từ biệt mấy người Tô Viễn Sơn.
"Giám đốc Tô, hôm nay tạm đến đây đã, cháu phải về trước".
"Hả? Sớm vậy sao? Mới có mười một giờ mà? Cậu không muốn đi dạo tiếp sao?", Tô Viễn Sơn muốn giữ Diệp Phong ở lại nên nói.
Diệp Phong lắc đầu, tỏ vẻ bất lực đáp: "Cũng hết cách, cháu không giống giám đốc Tô ở nhà có vợ hiền, có người yêu thương chuẩn bị cơm nước cho. Diệp Phong chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, thân phận lái xe nhỏ bé. Nhà có một mình nên không ai nấu cơm cho, phải tự về sớm nấu cơm".
Câu nói của Diệp Phong nghe như tự giễu bản thân nhưng thực ra là oán trách.
Thu Mộc Trân đứng bên cạnh nghe xong cũng thấy chột dạ. Lúc Diệp Phong nói những lời này, cô không dám nhìn anh mà chỉ cúi đầu không nói.
Tô Viễn Sơn và Tô Nam nghe xong thì rất ngạc nhiên.
"Nhà chỉ có mình cậu?"
"Lẽ nào cậu còn chưa thành gia lập thất?", Tô Viễn Sơn trầm giọng hỏi.
Diệp Phong lắc đầu cười lạnh đáp: "Cháu chỉ là tài xế nhỏ nhoi của giám đốc Thu, lại còn xuất thân nông thôn, không tiền không quyền. Làm gì có cô gái nào thích cháu? Cô nào cũng chê bai".
Diệp Phong hờ hững nói, Thu Mộc Trân đứng cạnh mặt đã trắng bệch, trong lòng càng thêm áy náy, càng cúi đầu thấp hơn nữa.
Cô cắn cắn môi, giờ phút đó cô chỉ muốn nói lời xin lỗi Diệp Phong, cũng muốn nói cho Tô Viễn Sơn biết anh là chồng cô.
Thu Mộc Trân cũng đoán ra, có lẽ lúc trước cô nói Diệp Phong là tài xế của mình nên đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Thế nhưng Tô Thiến đã nhìn thấy biểu cảm của Thu Mộc Trân, vội vã giữ chặt tay cô, lắc đầu ra hiệu cầu xin Thu Mộc Trân đừng làm vậy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!