Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

 

 Tặng luôn thứ có giá tới hai trăm triệu tệ ư?  

 

Diệp Phong này coi tiền như cỏ rác hay là thiểu năng đây?  

 

"Đúng vậy!"  

 

"Nếu không phải giám đốc Tô ra tay tương trợ lúc cháu gặp khó khăn, cho cháu mượn hai trăm tệ thì sao cháu có được bức tranh này chứ?"  

 

"Cháu đã nói rồi, ân tình này cháu sẽ ghi nhớ".  

 

"Huống hồ, cháu không hứng thú với thư họa. Bức tranh này rơi vào tay cháu thì thật lãng phí. Nếu giám đốc Tô đã thích thì cứ cầm luôn là được".  

 

Diệp Phong điềm nhiên nói, dáng vẻ vô cùng bình thản.  

 

Như thể thứ anh vừa cho đi chỉ là hai tệ, chứ không phải hai trăm triệu tệ.  

 

Cho dù là các tỷ phú ngồi đây cũng không ai hào sảng, phóng khoáng đến nỗi có thể đem cho hai trăm triệu tệ.  

 

"Người anh em à, vậy... Vậy không được đâu".  

 

"Chuyện nào ra chuyện đó".  

 

"Hơn nữa, hai trăm tệ đó tôi cho cậu mượn, bức tranh này do cậu mua về, chắc chắn nó phải là của cậu rồi".  

 

"Thứ này quá quý giá, tôi... Tôi không thể nhận, không thể nhận".  

 

Có lẽ là do quá xúc động, hoặc quá bất ngờ nên người đàn ông lăn lộn thương trường nhiều năm như Tô Viễn Sơn cũng không thể bình tĩnh được, nói chuyện cũng không trôi chảy như bình thường.  

 

"Người anh em, hãy nghe tôi. Bức họa này cậu bán cho tôi với giá hai trăm triệu tệ".  

 

"Tấm lòng sẵn sàng tặng cho tôi bức tranh quý thế này đã đủ để trả lại ân tình của tôi với cậu lúc trước rồi".  

 

Diệp Phong muốn tặng nhưng Tô Viễn Sơn không chịu nhận.  

 

Dù gì thì ân tình này quá lớn. Hai trăm triệu đối với Tô Viễn Sơn đã là một khoản tiền rất lớn chứ nói gì với một người xuất thân nông thôn như Diệp Phong.  

 

Trước sự từ chối của Tô Viễn Sơn, Diệp Phong lắc đầu, tỏ vẻ tiếc rẻ nói: "Bán thì cháu không bán, tiền cháu cũng không thể nhận. Nếu giám đốc Tô cứ cố chấp như vậy thì cháu đành đem bức tranh này về để lót giường vậy. Dù gì thì một tài xế nhà quê như cháu cũng không biết giữ gìn mấy món đồ cổ này thế nào. Đành để nó mục nát trong tay cháu thôi, cũng hết cách rồi".  

 

Nói rồi Diệp Phong cầm lấy bức tranh, định quay lưng đi thẳng.  

 

"Tiên sinh, không thể làm vậy được".  

 

"Đây là báu vật, là viên ngọc của giới nghệ thuật Hoa Hạ!"  

 

Nghe Diệp Phong nói vậy, Cổ Long Ân cuống quýt, vội vã giục Tô Viễn Sơn: "Giám đốc Tô, cậu ấy đã muốn tặng ông thì ông mau nhận đi? Bức tranh này được ông giữ gìn có phải tốt hơn không?"  

 

"Vậy được rồi", cuối cùng Tô Viễn Sơn cũng chịu gật đầu nhận bức tranh. Sau đó ông nói tiếp: "Ân tình này của cậu tôi xin ghi trong lòng. Sau này ở Vân Châu có bất cứ việc gì đều có thể nhờ tôi. Chỉ cần cậu mở lời, tôi lập tức có mặt".  

 

"Ha ha ~"  

 

Cuối cùng, Tô Viễn Sơn nhận lấy bức tranh, còn Diệp Phong cũng không lấy một đồng nào. Cho dù Tô Viễn Sơn muốn tặng anh mấy chục triệu làm quà nhưng anh cũng từ chối.  

 

Tặng là tặng, nếu nhận tiền rồi thì tính chất sẽ khác đi.  

 

Hơn nữa cũng chỉ là hai trăm triệu, Diệp Phong vốn không quan tâm chút tiền mọn này.  

 

Những người khác thấy Tô Viễn Sơn được tặng tranh thì vừa ngưỡng mộ vừa ganh tỵ đỏ cả mắt.  

 

Hối hận vì ban đầu mình có mắt không thấy núi Thái Sơn, không cho Diệp Phong mượn tiền.  

 

Nếu lúc đó họ cho anh mượn tiền thì bức tranh hai trăm triệu này giờ đã thuộc về họ chứ không phải Tô Viễn Sơn rồi cũng nên!  

 

Bỏ lỡ một cơ hội lớn như vậy, đám nhà giàu kia đương nhiên tiếc đổ máu mắt!  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!