Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

 

"Thật là hoang đường!"  

 

"Em im miệng đi".  

 

"Việc làm ăn của bố mà phải thuận theo cái tính ngang ngược của em à?"  

 

"Bình thường anh và bố đã quá chiều em nên mới biến em thành đứa ngang ngược, nói năng hồ đồ thế này".  

 

Tô Nam quát rất lớn, những người xung quanh đều nghe thấy.  

 

Giờ Tô Viễn Sơn đang ngỏ ý mua bức tranh của Diệp Phong, Tô Thiến lại nói những lời này, rất có khả năng sẽ làm hỏng cuộc giao dịch này. Vậy nên Tô Nam đương nhiên rất giận dữ, quát Tô Thiến một trận.  

 

Tô Viễn Sơn đứng phía trước cũng đã nghe thấy những lời nói chanh chua ngang ngược của con gái mình nên cau mày lại.  

 

"Giám đốc Tô, xem ra con gái bác không muốn để bác mua tranh của cháu?", Diệp Phong mỉm cười nói.  

 

Sắc mặt Tô Viễn Sơn càng khó coi, lộ rõ vẻ giận dữ. Rõ ràng sự ngang ngược của Tô Thiến đã khiến người làm cha như Tô Viễn Sơn cực kỳ khó chịu.  

 

Có điều, Tô Viễn Sơn đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, tính cách trầm ổn, khôn khéo. Tô Viễn Sơn nhanh chóng điều khiển được cảm xúc của mình, vẫn cười niềm nở nói với Diệp Phong: "Người anh em, để cậu chê cười rồi".  

 

"Đứa con gái này bị tôi chiều hư nên mới ngang ngược như vậy".  

 

"Có điều, trụ cột trong nhà họ Tô vẫn là tôi. Lời của nó không có gì quan trọng, cậu không cần để ý ".  

 

"Tôi nguyện trả hai trăm triệu tệ để mua bức tranh này. Không biết ý cậu thế nào?"  

 

"Nếu được, tôi có thể trả tiền đặt cọc ngay lập tức".  

 

Tô Viễn Sơn nói năng rất lịch sự, chừng mực, không hề ra vẻ như đám nhà giàu khác. Người ôn hòa nhã nhặn, giỏi giao tiếp như vậy, chẳng trách mở được công ty lớn.  

 

"Hai trăm triệu, giá này cũng khá hợp lý rồi".  

 

"Nếu bức họa này đem đấu giá thì cũng sẽ khoảng chừng hai trăm triệu", Cổ Long Ân thấy Tô Viễn Sơn ra giá thì gật đầu, chậm rãi nói với Diệp Phong.  

 

"Ha ha, đa tạ hội trưởng Cổ đỡ lời", Tô Viễn Sơn vui mừng, vội vã cảm ơn Cổ Long Ân.  

 

Thế nhưng, trước lời thỉnh cầu của Tô Viễn Sơn, Diệp Phong chỉ khẽ mỉm cười rồi lắc đầu.  

 

Tô Viễn Sơn thấy vậy thì có chút ngượng ngùng.  

 

Tô Viễn Sơn cảm thấy cái giá hai trăm triệu này đã rất hợp lý rồi. Ông ta không ngờ Diệp Phong lại thẳng thừng từ chối.  

 

Cổ Long Ân thấy vậy cũng lấy làm lạ.  

 

Mặc dù nói bức tranh này là Diệp Phong tìm thấy, cũng là do anh mua lại. Thế nhưng nói thế nào đi nữa, Tô Viễn Sơn cũng đã giúp đỡ anh. Nếu như không có hai trăm tệ vào lúc nguy cấp của Tô Viễn Sơn thì Diệp Phong đã không có được bức tranh này.  

 

Cho nên, nếu đứng từ góc độ này mà nói, một người có tình có nghĩa sẽ bán cho Tô Viễn Sơn, thậm chí bán với giá thấp hơn giá thị trường một chút cũng được. Huống hồ, cái giá mà Tô Viễn Sơn đưa ra đã rất hợp lý rồi mà?  

 

Giờ Diệp Phong lại từ chối, điều đó khiến ấn tượng của Cổ Long Ân về anh xấu đi rất nhiều.  

 

Những người khác cũng thi nhau lắc đầu bàn tán, chê Diệp Phong này vô tình bạc nghĩa, chỉ biết đến tiền.  

 

"Diệp tiên sinh, nếu cái giá này cậu còn thấy thấp thì tôi sẽ tăng thêm".  

 

"Tôi thực sự rất thích bức họa này, rất muốn có được nó".  

 

Tô Viễn Sơn nói tiếp, nhưng giọng nói lúc này đã bớt đi mấy phần ôn hòa gần gũi, mà thêm mấy phần xa cách, khách sáo.  

 

Diệp Phong mỉm cười đáp: "Giám đốc Tô, e rằng bác hiểu lầm rồi".  

 

"Bức tranh này nếu bác thích thì cháu sẽ tặng bác luôn, sao lại nhận tiền của bác được?"  

 

"Cái... Cái gì?"  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!