Mấy chuyện này không phải chỉ có trên phim truyền hình sao? Sao có thể thực sự xảy ra cơ chứ?
Trên đời làm gì có việc gì dễ dàng như vậy?
"Dù gì mình vẫn cảm thấy bức tranh này không phải hàng thật".
"Cuộc sống này đâu có dễ dàng như vậy chứ? Một tên nghèo rớt mồng tơi sao có thể đổi đời trong nháy mắt như vậy chứ?"
"Sao có thể như vậy chứ?"
"Nghĩ thôi cũng thấy hoang đường", Tô Thiến lắc đầu nói, cảm thấy việc này đúng là không tưởng tượng nổi.
"Thiến Thiến, không thể nói vậy. Đối với những kẻ không tài năng không bản lĩnh gì mà ăn may trở nên giàu có thì gọi là chuột sa chĩnh gạo, chó ngáp phải ruồi. Còn đối với những người thực sự giỏi giang có được cơ hội làm giàu thì phải gọi là anh hùng gặp thời".
"Là đại bàng thì chắc chắn sẽ có ngày bay cao, bay xa ngàn dặm!"
"Có lúc, giữa nghèo khổ và giàu có, giữa ti tiện và cao quý chỉ cách nhau một cơ hội mà thôi".
"Trước đó, chúng ta đều đã đánh giá thấp người thanh niên này".
Thấy con gái mình vẫn coi thường Diệp Phong, Tô Viễn Sơn liên tục lắc đầu, trầm giọng cảm thán.
Ánh mặt Tô Viễn Sơn nhìn Diệp Phong lúc này đã hoàn toàn thay đổi.
Nếu lúc trước, Tô Viễn Sơn nhìn Diệp Phong bằng ánh mắt thương hại của một người thành công nhìn một kẻ thất bại, nghèo khó. Thì bây giờ ánh mắt đó giống như một vị vua nhìn một viên tướng tài, vô cùng ái mộ.
Trong lòng cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ Diệp Phong, Tô Viễn Sơn cũng bước tới chỗ đám đông kia. Sau đó, giọng nói của ông vang vọng khắp căn phòng triển lãm: :Bức tranh này, Tô Viễn Sơn tôi xin mua với giá hai trăm triệu tệ!"
Cái gì?
"Hai... Hai trăm triệu tệ?"
Khóe miệng Dương Hà giật giật, lời tuyên bố kia như dao cắt vào lòng ông ta.
Hai trăm triệu ơi hai trăm triệu~
Thế mà Dương Hà bán bức tranh đó giá hai trăm năm mươi tệ!
Trong lòng ông ta như nuốt phải viên thuốc đắng.
Hận bản thân đến nỗi muốn tự tát mình vài cái thật mạnh.
Sau khi Tô Viễn Sơn ra giá, cả căn phòng rơi vào im lặng.
Đám nhà giàu ban nãy đã im bặt.
Hàn Thiếu Kiệt và Thẩm Phi cũng vô cùng sững sờ.
Tô Thiến thì hai con mắt như muốn rớt ra ngoài.
Cô ta không ngờ bố mình lại dùng hẳn hai trăm triệu để mua bức tranh đó.
"Bố, bố làm gì vậy?"
"Bố dùng hai trăm triệu tệ để mua thứ anh ta mua với giá hai trăm năm mươi tệ sao?"
"Vậy không phải lỗ to rồi sao?"
Tô Thiến giận dữ đến nỗi đỏ bừng mặt.
Những người khác dùng bao nhiêu tiền mua tranh của Diệp Phong cô ta không quan tâm.
Nhưng khi thấy bố mình bỏ ra hai trăm triệu mua bức tranh của Diệp Phong, Tô Thiến lại cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Cảm giác như bị Diệp Phong đè đầu cưỡi cổ mình vậy?
Tô Thiến từ lâu đã không ưa Diệp Phong. Nhưng nếu giờ bố cô ta dùng hai trăm triệu mua bức tranh kia thì e là Diệp Phong sẽ vô cùng đắc ý. Nói không chừng sau này anh sẽ còn lấy việc này ra chế nhạo, giễu võ dương oai với Tô Thiến.
Cho nên đương nhiên Tô Thiến phải ngăn việc này lại.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!