Ban đầu Dương Hà còn không hiểu tại sao lúc đó Diệp Phong dứt khoát đưa tiền ngay, lại còn đòi bằng được hóa đơn.
Giờ sau khi tỉnh ngộ, Dương Hà không khỏi kinh ngạc.
Đến những người làm ăn trên thương trường lâu năm như ông ta còn cảm thấy mình không tỉ mỉ, tính toán chu toàn được như Diệp Phong.
Lúc này, Diệp Phong đã bị đám nhà giàu kia vây lại, thi nhau ra giá đòi mua bằng được bức tranh của anh.
Những người có thể có mặt ở đây hôm nay đều không phải người thường. Ai nấy đều là tỷ phú nhà giàu có máu mặt cả.
Người bình thường có tiền thì sẽ nghĩ đến việc gửi ngân hàng. Nhưng với người giàu thì gửi ngân hàng là cách bảo quản tiền tệ nhất, đem đi đầu tư mới là lựa chọn đúng đắn.
Giống như bức tranh trong tay Diệp Phong, nếu bọn họ có thể mua lại rồi đợi vài năm sau bán ra thì chắc chắn sẽ lãi được rất nhiều.
Huống hồ chưa nhắc đến giá trị kinh tế thì giá trị nghệ thuật của bức tranh này cũng là đỉnh của chóp, cực kỳ hiếm có.
Nếu không phải không có đủ tiền trong tay thì Cổ Long Ân cũng muốn mua lại đem về nhà ngắm. Đến lúc đó, bao nhiêu nhà nghệ thuật trong giới sưu tầm sẽ thi nhau tới ngắm nghía sờ mó. Như vậy, Cổ Long Ân sẽ càng được hãnh diện.
"Mộc... Mộc Trân, cậu... Cậu phát tài rồi?"
"Không, là tên nhà quê này phát tài rồi mới đúng!"
"Tranh mua với giá hai trăm năm mươi tệ mà quay đi quay lại bán được hơn một trăm triệu tệ. Giá đã cao gấp hàng chục nghìn lần".
Trong lúc Diệp Phong còn đang bị đám nhà giàu kia vây lấy thì Tô Thiến đứng bên ngoài đã hoàn toàn sững sờ.
Rõ ràng, cô ta cũng không thể ngờ rằng Diệp Phong này thực sự gặp may, dùng hai trăm năm mươi tệ mua được báu vật hàng trăm triệu.
Đến Tô Thiến còn cảm thấy ghen tỵ nữa là.
Mặc dù gia sản nhà họ Tô lớn hơn hàng trăm triệu tệ rất nhiều, thế nhưng dù có nhiều thế nào đi nữa thì cũng là của Tô Viễn Sơn. Còn Tô Thiến hoàn toàn chỉ là dòng ăn bám, mỗi năm cũng chỉ có mấy triệu tệ tiền tiêu vặt mà thôi.
Nhưng hiện giờ, tên nhà quê lúc trước cô ta coi thường trong chớp mắt đã thành triệu phú?
Cảm giác lên voi xuống chó này khiến Tô Thiến cảm thấy đây như một giấc mơ vậy.
Đây... Đây chính là một đêm thành triệu phú sao?
Đến Tô Thiến là người ngoài còn cảm thấy vậy thì Thu Mộc Trân còn nghỡ ngàng đến mức nào nữa?
Mục tiêu phấn đấu hàng năm của Thu Mộc Trân, chẳng qua chỉ là tích cóp được năm trăm nghìn tệ mà thôi. Còn một triệu tệ, mười triệu tệ cô nào dám mơ tới?
Nhưng hiện giờ, đột nhiên chồng cô lấy được báu vật giá trị hàng trăm triệu tệ. Thu Mộc Trân lúc này đã hoàn toàn đứng hình.
Trong đầu cô là một khoảng không trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì.
Vậy chẳng phải sau này nhà cô cũng sẽ giàu có rồi sao?
Sau này cô sẽ không còn là vợ của một kẻ vô dụng, mà sẽ là phu nhân nhà giàu sao?
Cô có thể mua một căn nhà riêng cho vợ chồng mình, không còn phải chen chúc cùng bố mẹ trong căn nhà mấy chục mét vuông nữa?
Còn cả ông nội, bác Cả và những người họ hàng khác sẽ không thể coi thường cô được nữa?
Trong lòng cô như dậy sóng, toàn thân run rẩy.
Rõ ràng cảm giác một đêm thành triệu phú này khiến Thu Mộc Trân khó mà tin nổi.
Cô cũng không thể tin nổi Diệp Phong mua được báu vật với giá hai trăm năm mươi tệ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!