"Sau này một khi có tiền, tôi sẽ tiếp tục trả cho tiên sinh!"
Dương Hà trầm giọng nói, trong lòng vô cùng đau đớn nhưng vẫn phải nghiến răng đưa thẻ ngân hàng của mình cho Diệp Phong.
Dù gì dám chơi thì cũng dám chịu. Huống hồ, nếu Dương Hà muốn tiếp tục sinh tồn trong giới đồ cổ này thì không thể xù món nợ này!
Phản ứng của Dương Hà lần này khiến Diệp Phong hơi ngạc nhiên.
Anh vốn nghĩ rằng Dương Hà sẽ quỵt nợ.
"Thật không ngờ ông chủ Dương lại là người chính trực như vậy!"
"Được rồi, đứng lên đi".
"Ban nãy tôi chỉ nói đùa thôi, bảy trăm triệu đó không cần trả nữa. Nếu ông thực sự cảm thấy áy náy thì sau này làm nhiều việc thiện, quyên góp từ thiện là được rồi".
Diệp Phong vốn không có ý định thực sự bắt Dương Hà trả số nợ đó. Ban nãy anh chỉ định dọa ông ta, cho ông ta một bài học mà thôi.
Dù gì hôm nay Dương Hà cũng đủ đen đủ đường rồi. Món đồ ông ta bỏ ra mấy chục triệu mua lại thành phế phẩm, còn báu vật hơn trăm triệu lại bị ông ta đem bán với giá hai trăm năm mươi tệ. Riêng hai việc này đã đủ khiến ông ta chết trong lòng rồi. Nếu bây giờ còn bắt ông ta trả món nợ mấy trăm triệu thì khác nào ép người ta nhảy lầu?
"Đa tạ tiên sinh, đa tạ tiên sinh ~"
"Sau này tiên sinh sẽ là ân nhân của tôi, ân lớn như cha mẹ!"
Dương Hà bật khóc, vô cùng biết ơn Diệp Phong, chỉ thiếu nước gọi anh bằng "bố".
Vốn dĩ ông ta nghĩ lần này thực sự cùng đường rồi, nhưng ai ngờ Diệp Phong lại không truy cứu món nợ kia.
Niềm hạnh phúc đến bất ngờ khiến ông ta vô cùng xúc động.
Diệp Phong không nói thêm gì nhiều, chỉ khuyên Dương Hà sau này nên bình tĩnh sống, làm người lương thiện.
Bớt hám danh lợi, điềm đạm hơn.
Sau đó, Diệp Phong cầm lấy bức tranh, quay lưng định rời khỏi đó.
Nhưng đám nhà giàu xung quanh thấy vậy thì vội bước tới cản đường, mặt tên nào tên nấy đầy vẻ nịnh nọt, cười nói: "Tiên sinh, không biết tiên sinh có ý định bán bức tranh này không? Tôi sẽ mua nó với giá bảy mươi triệu tệ, tiền mặt hay chuyển khoản đều được, trả bằng bất động sản cũng được!"
"Giám đốc Vương, ông coi tiên sinh là tên ngốc hay sao? Hội trưởng Cổ đã nói rồi, bức tranh này phải có giá tới một trăm triệu. Thế mà ông đòi mua với giá bảy mươi triệu, vẫn nên để lại cho tôi thì hơn".
"Một trăm triệu? Bức tranh này ba năm trước đã không có giá một trăm triệu rồi!"
"Tiên sinh, bức tranh này tôi mua với giá một trăm ba mươi triệu! Hãy bán cho tôi đi!"
....
"Tôi mua với giá một trăm bốn mươi triệu cộng thêm một căn biệt thự ở Giang Hải!"
...
"Bán cho tôi, tôi mua với giá một trăm năm mươi triệu tệ!"
Chẳng bao lâu sau, đám nhà giàu đã thi nhau hét giá, người sau cao hơn người trước, người sau hét to hơn người trước, chỉ thiếu nước lao vào choảng nhau.
Nghe những cái giá trên trời này, Dương Hà nước mắt đầm đìa, khổ tâm muốn chết.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!