"Màn cá cược ban nãy của chúng ta có rất nhiều người ở đây đã chứng kiến".
"Cả hội trưởng Cổ cũng có thể làm chứng".
"Không phải ông chủ Dương lúc nào cũng nói mình kinh doanh lấy chữ "tín" làm gốc? Vô cùng coi trọng uy tín sao?"
"Hay là ông muốn đập nát luôn danh tiếng của Bát Bảo Đường hàng trăm năm nay?"
Diệp Phong cười giễu cợt, tiếp tục nói.
Đám đông xung quanh cũng chuyển hướng nói giúp cho Diệp Phong: "Đúng vậy, ông chủ Dương, dám chơi dám chịu. Nếu ông mà quỵt nợ thì thiên hạ sẽ chê cười đấy".
"Sau này việc này truyền ra ngoài thì Bát Bảo Đường sao có thể kinh doanh được nữa?"
...
"Ông chủ Dương, lẽ nào ông muốn phá vỡ uy tín hàng trăm năm của Bát Bảo Đường?"
"Ông không thấy có lỗi với tổ tông của mình sao?"
...
"Ông chủ Dương, làm người không thể lật lọng như vậy".
"Nếu không thì sau này làm gì còn ai tôn trọng ông nữa?"
Đám người xung quanh mỗi người góp một câu, đổ thêm dầu vào lửa. Bọn họ đều nhìn ông chủ Dương như nhìn một trò hề.
Cổ Long Ân cũng nhìn Dương Hà, trầm giọng nói: "Dương Hà, dám chơi thì dám chịu. Nếu ông đã thua cậu ấy rồi thì hãy trả tiền cược như đã giao hẹn đi".
"Huống hồ, cậu ấy vẫn còn nhẹ tay với ông, chỉ định giá bức tranh này bảy mươi triệu tệ. Ông phải biết, bức tranh này hiện giờ có thể đấu giá với giá khởi điểm là một trăm triệu. Nếu tính theo giá thật thì ông không phải trả bảy trăm triệu mà là hàng tỷ".
"Tôi ~"
Lời nói của Cổ Long Ân dọa cho Dương Hà sợ đến nỗi mặt càng trắng bệch, ngồi thẫn thờ trên sàn nhà, toàn thân run rẩy như sắp khóc đến nơi.
Lúc này Dương Hà vô cùng ân hận, không thể ngờ một bức tranh mà ông ta tưởng là hàng phế phẩm, cuối cùng lại trở thành báu vật. Hơn nữa, điều khiến Dương Hà muốn thổ huyết là vốn ông ta tưởng cùng lắm chỉ mất một triệu tệ cho màn cá cược này. Nhưng sau cùng, nó lại lên tới hàng trăm triệu.
Nếu sớm biết như vậy thì dù có đánh chết thì ông ta cũng không dám cá cược.
Dương Hà lúc này đúng là tiền mất tật mang đến nỗi muốn chết luôn cho rồi!
Nhưng sau cùng, ông ta cũng hết cách, chỉ đành cúi đầu nhận lỗi. Ông ta mặt đầy khổ sở nhìn Diệp Phong, xấu hổ nói: "Tiên sinh, ban nãy tôi đã sai rồi, có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, tôi xin nhận lỗi".
"Nhưng quả thực tôi không lấy đâu ra được bảy trăm triệu".
"Dù tôi có bán cả Bát Bảo Đường đi thì cũng không có được nhiều tiền như vậy".
"Nhưng tiên sinh yên tâm, món nợ này tôi xin nhận".