Bảy... Bảy mươi triệu?
Cho dù tính với giá thấp nhất mà tranh của Trương Đại Thiên được bán ra trước đây, thì gấp mười lần lên cũng là bảy trăm triệu?
Bảy trăm triệu tệ!
Dương Hà lúc này đã sợ muốn tè cả ra quần, mặt trắng bệch như tờ giấy. Ông ta ngã phịch xuống đất, trông mặt như người mất hồn.
Dù ông ta có bán cả Bát Bảo Đường này đi thì cũng không kiếm nổi bảy trăm triệu.
Giờ thì ông ta đã hiểu tại sao Diệp Phong lại nói ông ta đền không nổi đâu.
Quả thực đúng vậy, mặc dù ông ta buôn bán cổ vật nhiều năm nhưng cũng chỉ ăn được giá chênh lệch. Tài khoản tiết kiệm của ông ta cũng chỉ có mấy chục triệu tệ, cho dù có bán cửa hàng đi thì nhiều lắm cũng chỉ được một trăm triệu là cùng.
Dù cho có chạy vạy khắp nơi thì ông ta cũng không đền nổi số tiền Diệp Phong vừa nói.
Thấy mặt Dương Hà trắng bệch ra, Diệp Phong mỉm cười rồi nói với vẻ trịch thượng: "Ông chủ Dương sao vậy? Không phải ban nãy ông còn vênh váo hống hách lắm hay sao?"
"Sao lại ngã phịch xuống sàn thế kia?"
"Không phải đang cố kéo dài thời gian đấy chứ?"
"Vậy không được đâu, tôi còn đang vội đây này. Chúng ta dám chơi dám chịu, món nợ bảy trăm triệu này vẫn nên tính luôn thì hơn".
"Nghĩ xong chưa? Ông định thanh toán kiểu gì?"
"Muốn chuyển khoản hay tiền mặt gì cũng được hết".
"Đương nhiên, nếu không đủ tiền thì trả bằng nhà đất cũng được".
Diệp Phong bắt chước dáng vẻ ban nãy của Dương Hà, cười khẩy nói. Những lời trước đó Dương Hà dùng để giễu cợt anh, nay được anh dùng lại để nói với ông ta.
"Tôi... Tôi", nghe Diệp Phong nói vậy, Dương Hà ngồi bệt trên mặt đất, mặt sa sầm lại như uống phải viên thuốc đắng.
Lúc này mặt ông ta đỏ bừng lên, xấu hổ không có chỗ dung thân. Môi ông ta run run, lắp ba lắp bắp.
Ban đầu ông ta còn muốn kiếm được chút tiền từ Diệp Phong sau phi vụ này để bù đắp lại tổn thất ngày hôm nay. Nhưng ông ta không thể ngờ cuối cùng mình lại rơi vào bước đường này.
Không những không kiếm được tiền, lại còn phải đền bảy trăm triệu. Thậm chí, đến cả thể diện cũng không còn!
Quả thực là mất mát quá nhiều!
Không chỉ mất mặt, mà Bát Bảo Đường của ông ta sau này cũng trở thành trò cười trong giới chơi đồ cổ.
Thế nhưng, đúng lúc Dương Hà đang vô cùng xấu hổ, không biết phải thu xếp thế nào thì con trai ông ta - Dương Vỹ đi ra. Anh ta quát vào mặt Diệp Phong: "Tên thối tha kia, bảy trăm triệu mà cũng dám mở miệng ra đòi sao?"
"Thế này khác gì lừa đảo ăn cướp!"
"Bát Bảo Đường chúng tôi không nợ nần gì anh, anh lấy tư cách gì mà đòi tiền chúng tôi?"
"Anh mở miệng ra là nói bố tôi nợ anh bảy trăm triệu, anh có bằng chứng không? Có giấy nợ không?"
"Làm gì có chuyện chỉ nói mồm mà muốn đòi chúng tôi bảy trăm triệu? Đúng là thiểu năng!"