Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

 

"Được rồi, tôi không thèm phí lời với cậu nữa. Nếu chính miệng cậu đã thừa nhận đây là tranh giả thì mau lấy một triệu tệ ra đây, muốn chuyển tiền hay trả bằng nhà đây?"  

 

"Bao nhiêu người chứng kiến màn cá cược của chúng ta, đừng hòng ăn quỵt!"  

 

Dương Hà cười gằn, bắt Diệp Phong nhanh chóng giao tiền ra.  

 

Thế nhưng, Diệp Phong lại bật cười, nhưng tiếng cười của anh lại đầy giá lạnh.  

 

"Ông chủ Dương, màn cá cược ban nãy vốn tôi không định coi là thật, chỉ coi là một trò đùa mà thôi".  

 

"Nhưng hiện giờ, thấy ông chủ Dương hùng hổ dọa người như vậy, tôi đổi ý rồi".  

 

Diệp Phong cười lạnh, sau đó bước lên phía trước, chỉ vào góc của bức tranh có bốn chữ được viết rất nhỏ rồi hỏi: "Không biết mọi người có nhận ra bốn chữ này không?"  

 

Hả?  

 

Cổ Long Ân ban nãy chỉ chăm chú ngắm nghía bức tranh chứ chưa hề để ý đến bốn chữ được viết rất nhỏ ở mép này.  

 

Hội trưởng Cổ lập tức đưa mắt nhìn, sau đó đột nhiên mặt nghiêm lại, gương mặt già nua co rúm lại lắp bắp: "Trương... Trương... Trương Đại Thiên là người vẽ bức tranh mô phỏng này sao?"  

 

Cái gì?  

 

Nghe thấy cái tên này, tất cả đám đông đều kinh ngạc.  

 

Đến cả Dương Hà cũng giống như bị sét đánh, đứng như trời trồng.  

 

"Đúng vậy, bức họa này do "vua làm giả" Trương Đại Thiên mô phỏng lại!"  

 

"Trong lịch sử nghệ thuật thư pháp của Hoa Hạ, mà có thể là trên toàn thế giới này, nếu có người nào có khả năng mô phỏng lại tác phẩm thật mà lại khiến cho bản mô phỏng có giá trị cao hơn cả bản gốc, thì người đó chính là Trương Đại Thiên. Ông ấy được mệnh danh là "vua thư pháp phương Đông", là "quốc họa đại sư"!"  

 

Diệp Phong lạnh lùng nói, từng chữ từng chữ chắc nịch. Giọng anh vang vang trong căn phòng triển lãm.  

 

Sau đó, Diệp Phong mặt lạnh như tiền quay sang nhìn Dương Hà, nói tiếp: "Năm 1940, quốc họa đại sư Trương Đại Thiên đã từng phỏng lại bức "Đỉnh núi hùng vĩ lúc trời trong" của họa sĩ nổi tiếng triều Bắc Tống".   

 

"Năm mươi năm sau, nó được bán với giá bảy mươi triệu tệ!"  

 

"Sau đó vào năm 2016, bức tranh này trong hội đấu giá mùa thu tại Gia Đức, đã được bán lại với giá một trăm ba mươi lăm triệu tệ!"  

 

"Năm 1946, Trương Đại Thiên lại phỏng lại bức tranh "Cảnh đê sông lúc chiều tà" của danh họa nổi tiếng Đổng Nguyên thời Ngũ Đại Nam Đường".  

 

"Bảy mươi năm sau, bức họa này được bán với giá một trăm ba mươi triệu tệ!"  

 

"Còn bức họa mô phỏng bức "Cây khô và Đá lạ" của Tô Đông Pha, không chỉ có kỹ xảo hội họa tinh xảo, mà thư pháp bên trên cũng vô cùng xuất chúng".  

 

"Giá trị nghệ thuật của nó còn vượt xa hai bức tranh mà tôi vừa nói".  

 

"Cho dù tính nó với giá thấp nhất trong số những tác phẩm của Trương Đại Thiên thì cũng phải lên tới bảy mươi triệu tệ".  

 

"Còn ông, ông chủ Dương, ban nãy chính ông đã khoác lác, nếu bức họa này có giá hơn mười nghìn tệ thì ông sẽ đền gấp mười lần..."  

 

Diệp Phong thao thao bất tuyệt, từng lời anh nói chẳng khác nào sét đánh ngang tai Dương Hà. Mỗi khi nói một câu, anh lại tiến lên một bước, khí thế vô cùng đáng sợ.  

 

Diệp Phong lúc này lạnh lùng sắc sảo như một thanh gươm đã được tuốt khỏi vỏ.  

 

Sau cùng, Diệp Phong dừng bước, rồi quát lên một tiếng!  

 

Từng âm thanh sắc lạnh vang lên!  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!