"Hả? Chàng trai trẻ, cậu nói vậy là có ý gì? Lẽ nào cậu không cho rằng nó là thật sao?", Cổ Long Ân không hiểu Diệp Phong có ý gì.
Lúc ông ta nói bức tranh là giả, Diệp Phong bảo ông ta nhìn cho kỹ.
Lúc ông ta nói bức tranh là thật, Diệp Phong vẫn bắt ông ta nhìn lại.
Đến nỗi Cổ Long Ân hiện giờ hoang mang không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, không hiểu Diệp Phong đang muốn nói gì.
Trước câu hỏi của Cổ Long Ân, Diệp Phong gật đầu đáp: "Không sai, tôi không hề cho rằng bức tranh này là thật, cũng chưa từng nói nó là thật".
Cái gì?
"Nói như vậy thì đây là hàng giả sao?"
Dương Hà ban nãy còn tuyệt vọng thì sau khi nghe câu này lại nhen nhóm hy vọng, vui mừng ra mặt.
Sự thay đổi tâm trạng trong một nốt nhạc này khiến Dương Hà cảm giác như lên voi xuống chó, kích động đến nỗi như sắp khóc.
Còn những người khác thì đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
"Mẹ nó, tên thối tha này rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy?"
"Không phải vừa nãy hắn mới đánh cược với ông chủ tiệm rằng đây là một món báu vật sao?"
"Sao giờ lại trở mặt nói bức tranh này là giả chứ?"
"Cái tên này lúc trước nói một đằng, lúc sau nói một nẻo, hắn bị đa nhân cách à?"
Đám đông xôn xao bàn tán, hoàn toàn không hiểu Diệp Phong đang nghĩ gì.
Cổ Long Ân thì lắc đầu lia lịa nói: "Không thể nào".
"Chàng trai trẻ, cậu đang nói đùa sao?"
"Nếu đây là một bức tranh giả thì sao tôi có thể không nhận ra chứ?"
"Bức tranh này có kết cấu chặt chẽ, bút lực mạnh mẽ mà tinh tế".
"Nếu như đây vẫn còn là tranh giả thì e rằng trên đời này không có hàng thật".
Cổ Long Ân trầm giọng nói với vẻ không vui, cảm giác như đang bị Diệp Phong trêu đùa.
"Diệp Phong, anh là đồ ngốc sao?"
"Hội trưởng Cổ đã nói đây là đồ thật rồi, anh thấy cái tốt mà không biết tiếp thu lại còn nói năng càn rỡ. Lẽ nào anh phải để Mộc Trân mất nhà anh mới hài lòng?"
Tô Thiến ban nãy còn có chút ngưỡng mộ Diệp Phong vì anh có thể tìm ra bí ẩn trong bức tranh này.
Nhưng cô ta không ngờ tên đần độn Diệp Phong lại nói bức tranh này là giả.
Sao trên đời lại có kẻ như vậy chứ?
Nếu là người khác thì sẽ tìm trăm phương ngàn kế để nói bức tranh này là thật, vậy mà Diệp Phong này lại nói nó là giả.
Tô Thiến thực sự giận dữ vì sự ngu ngốc của Diệp Phong!
Diệp Phong chẳng thèm đếm xỉa đến Tô Thiến, hai tay anh đút túi đứng đó bình thản nói: "Hội trưởng Cổ, tôi chỉ nói đây là bức tranh mô phỏng lại, chứ đâu có nói nó là hàng giả".
"Cậu... Rốt cuộc cậu có ý gì?", Cổ Long Ân như nghĩ ra điều gì đó, toàn thân run rẩy lập tức hỏi lại.
Diệp Phong mỉm cười gật đầu đáp: "Đúng vậy, giá trị nghệ thuật của bức tranh này không hề thấp hơn bức tranh thật".
Cái gì?
Một bức họa mô phỏng lại?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!