Đặc biệt là khi nhìn thấy bức tranh trước mặt, hai mắt Cổ Long Ân sáng rực lên. Dáng vẻ đó của ông ta cứ như thể nhìn thấy một tuyệt sắc giai nhân khỏa thân trên giường của mình vậy.
Đối với những nhà nghệ thuật như Cổ Long Ân, không có gì hạnh phúc hơn việc được thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật để đời.
Mà nếu như bức "Cây khô và Đá lạ" này là hàng thật thì chắc chắn nó sẽ làm rúng động toàn bộ giới nghệ thuật và giới sưu tầm trên toàn quốc!
Cả phòng triển lãm lặng ngắt như tờ, ai nấy đứng im nhìn chăm chú.
Hội trưởng Cổ cũng giống như được thưởng thức vẻ đẹp của một tuyệt sắc giai nhân. Ông ta chăm chú nhìn bức tranh, gương mặt già nua kích động đến nỗi đỏ bừng cả lên.
Ông ta vừa xem tranh, tay vừa run rẩy. Sau cùng xúc động như sắp khóc, cất tiếng cảm thán: "Cây khô như sừng hươu, đá lạ như ốc sên. Nét bút nhìn như phóng khoáng, không gò ép nhưng thực ra lại có dụng ý lúc đậm lúc nhạt, vô cùng phức tạp. Khả năng dùng bút lông tài tình như vậy, Cổ Long Ân đời này quả thực chưa từng được thấy".
"Còn những dòng bút tích bên này, nét bút rồng bay phượng múa mà lại rất có lực, chắc chắn là dấu tích của một thư pháp gia đại tài".
"Kiệt tác thế này xuất hiện là phúc của Hoa Hạ, là phúc của một nền văn hóa".
"Cổ Long Ân tôi ở trong giới sưu tầm đã năm chục năm, từng được ngắm vô số kiệt tác. Nhưng giá trị của kiệt tác này nếu không phải số một thì cũng phải nằm trong top ba".
"Chàng trai trẻ, giống như cậu đã nói, chỉ xét riêng giá trị nghệ thuật thì bức tranh này đã là tuyệt tác, là hàng thật không thể nghi ngờ gì nữa".
"Là Cổ Long Ân có mắt không tròng, không nhận ra báu vật, gây ra chuyện cười này. Để cậu chê cười rồi".
"Nếu cậu không chê thì sau hôm nay trở đi, tôi xin từ bỏ cái chức trưởng bối này, tôn cậu làm sư phụ!"
Cái gì?
Lời nói của Cổ Long Ân lại khiến đám đông dậy sóng, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó phải bàng hoàng!
Cái gì?
Cổ Long Ân muốn bái Diệp Phong làm sư phụ?
Khi nghe Cổ Long Ân nói muốn bái Diệp Phong làm sư phụ, ai nấy đều không khỏi sững sờ.
Cổ Long Ân là ai kia chứ?
Giáo sư thỉnh giảng nổi tiếng trong nước, hội trưởng Hiệp hội đồ cổ Vân Châu, là nhân vật đức cao vọng trọng trong giới sưu tầm.
Luận địa vị xã hội, Diệp Phong xách dép cho hội trưởng Cổ kia không kịp.
Luận về tuổi tác, Cổ Long Ân đáng tuổi ông Diệp Phong.
Nhưng hiện giờ, ai mà ngờ được một ông cụ đức cao vọng trọng như Cổ Long Ân lại chịu khuất phục, còn đòi bái Diệp Phong làm sư phụ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy quá sức tưởng tượng.
Ai nấy sững sờ nhìn bức tranh trước mặt, sau đó lại nhìn sang hội trưởng Cổ đang muốn bái sư học đạo kia.
Còn Tô Thiến và Thu Mộc Trân cũng vô cùng bất ngờ khi mọi việc lại thành ra thế này.
Còn Dương Hà thì sắp khóc đến nơi, mặt ông ta xịu xuống như quả cà bị bão đánh. Ông ta sững sờ, lắp bắp hỏi lại: "Hội... Hội trưởng Cổ, bức... Bức họa này thực sự là do Tô Đông Pha vẽ sao?"
Mặc dù đến giờ phút này, Dương Hà vẫn không thể chấp nhận nổi sự thật, nhưng khi Diệp Phong làm sáng tỏ sự bí ẩn của bức tranh này, Dương Hà quả thực không tin cũng phải tin.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!