Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

 Dương Hà càng mất bình tĩnh nói: "Tên thối tha này, đừng lãng phí thời gian nữa!"  

 

 

"Cho dù cậu lấy nước phun hay dùng lửa đốt thì phế vật vẫn hoàn phế vật".  

 

"Đá không thể biến thành vàng, cóc ghẻ chẳng hóa được thành thiên nga!"  

 

"Phế vật thì chính là phế vật, cả đời bị giẫm đạp dưới chân".  

 

Dương Hà trịch thượng nói, sự khinh rẻ hiện rõ mồn một trong mắt ông ta.  

 

Ai cũng hiểu được những lời này bên ngoài thì là nói về bức tranh nhưng thực ra là đang chế nhạo Diệp Phong.  

 

"Nhận thua đi, nhãi ranh", Dương Hà cười lạnh nói.  

 

Nhưng đúng lúc này, bức tranh bị Diệp Phong làm ướt đột nhiên bị cong mép lên.  

 

"Hả?"  

 

Đám đông vô cùng kinh ngạc.  

 

Tiếp theo đó, trước con mắt ngỡ ngàng của những người xung quanh, Diệp Phong dùng nhíp gắp phần góc vừa bị cong lên, sau đó vô cùng cẩn thận lột một lớp vô cùng mỏng trên mặt bức tranh ra.  

 

Sau khi lớp bề mặt kia được lột ra, bức tranh bên dưới mới bắt đầu hiện hình.  

 

Không, không thể gọi đây là một bức tranh mới.  

 

Bởi vì, bức tranh vừa xuất hiện có cấu tạo vô cùng giống so với bức tranh Diệp Phong vừa làm ướt. Ngoài bút tích không giống cho lắm thì những thành phần, cấu tạo khác đều y hệt.  

 

Vẫn là một cái cây khô đâm ra những cành như sừng hươu, một tảng đá hình thù kỳ lạ như con ốc sên. Đằng sau tảng đá kia là một bụi trúc lùn mọc lan theo phiến đá kỳ lạ.  

 

Hơn nữa, ngoài bức tranh vẽ bằng bút lông kia ra, ở bên cạnh còn có bút tích của Mi Fu: "Tứ thập thùy vân thị, tam niên bất chế y. Bần như thế lộ hiểm, lão học Đạo tâm vi".  

 

Khi Diệp Phong lột ra bức họa này, tất cả mọi người đều cảm thấy cả phòng triển lãm như bừng sáng lên.  

 

Giống như một viên ngọc quý, sau khi phủi lớp bụi bên trên đi lại tỏa ánh sáng rạng rỡ!  

 

"Đây ~ Đây ~"  

 

"Dưới... Dưới bức tranh kia còn có một bức tranh khác?"  

 

Lúc này, ai nấy đều sững sờ.  

 

Những tiễng cười chê ban nãy cũng đã ngưng bặt.  

 

Còn Dương Hà như bị sét đánh, đứng như trời trồng ở đó. Mắt ông ta trợn tròn, trân trối nhìn bức tranh trước mặt.  

 

Tô Thiến cũng sững sờ, còn Thu Mộc Trân thì đưa tay lên che miệng.  

 

Hàn Thiếu Kiệt và Thẩm Phi cũng lặng đi, vẻ mặt không thể ngờ tới.  

 

Ai mà tin nổi, dưới bức tranh thô kệch xấu xí kia lại có một tuyệt tác được cất giấu kỹ như vậy?  

 

Lẽ nào, đây chính là... Kiệt tác của Tô Đông Pha?  

 

"Nhưng sao có thể?"  

 

"Không phải bức tranh thật đã được đấu giá rồi sao?"  

 

"Lẽ nào năm đó Tô Đông Pha đã vẽ hai bức tranh, hay là thực ra bức tranh được đem đi đấu giá... Là tranh giả?"  

 

Đám đông rần rần cả lên, tôi một câu anh một câu thi nhau bàn tán.  

 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!