Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

 

"Hả?"  

 

"Hắn ta muốn làm gì vậy?"  

 

"Tôi thấy anh ta đúng là điên rồi?"  

 

"Hội trường Cổ đã kiểm định hai lần và nói thứ này chẳng có giá trị gì rồi, vậy mà anh ta vẫn còn ngoan cố?"  

 

"Đúng là như tên thiểu năng!"  

 

Đám đông lại bắt đầu chỉ trích Diệp Phong.  

 

Tô Thiến thấy vậy cũng ba máu sáu cơn nổi giận đùng đùng.  

 

"Tên nhà quê này thấy vẫn chưa đủ quê mặt hay sao?"  

 

"Vẫn còn nói những câu hồ đồ ngu xuẩn, không biết dơ à!"  

 

"Mẹ nó, trên đời còn có kẻ ngu xuẩn như vậy".  

 

"Nhờ phúc của anh mà mặt mũi Mộc Trân mất hết rồi".  

 

Tô Thiến giận dữ trách mắng, cảm thấy Diệp Phong đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa.  

 

Nếu món đồ này là thật thì sớm đã bán được rồi, không dùng não nghĩ cũng biết đây chắc chắn là đồ giả.  

 

Lẽ nào Diệp Phong ngu ngốc kia lại cho rằng năm đó Tô Đông Pha đã vẽ hai bức tranh y hệt nhau?  

 

Thu Mộc Trân lúc này cũng quay lại nhìn, càng cảm thấy thất vọng về Diệp Phong hơn.  

 

Cho đến giờ anh vẫn u mê không tỉnh, không biết hối cải?  

 

Lẽ nào anh phải "thấy quan tài mới đổ lệ"?  

 

Từ trước đến nay Thu Mộc Trân chưa từng thất vọng về Diệp Phong đến như vậy.  

 

Hoặc là đúng như lời Tô Thiến nói, trước giờ cô và Diệp Phong chưa bao giờ phù hợp với nhau.  

 

Trong khoảnh khắc đó, Thu Mộc Trân bỗng nhiên cảm thấy ngọn lửa le lói trong lòng cô dần lụi tàn.  

 

Thế nhưng, đúng lúc Thu Mộc Trân đã từ bỏ, đang định quay lưng bỏ đi thì những tiếng ồn ào sau lưng bỗng im bặt.  

 

Tiếp đó, những tiếng kêu đầy kinh ngạc vang lên.  

 

Sự kì lạ đó khiến Thu Mộc Trân dừng bước.  

 

"Lẽ nào, thực sự có thể lật ngược tình thế?"  

 

"Lẽ nào Diệp Phong kiên quyết đến vậy là do có lý do riêng?"  

 

Nghĩ vậy, Thu Mộc Trân liền quay lại.  

 

Chỉ thấy Diệp Phong vẫn đứng trong đám đông, anh cầm bức tranh kia cẩn thận trải lên chiếc bàn gỗ lim trước mặt. Sau đó, anh cầm lấy chai nước khoáng trên tay Tô Viễn Sơn uống một ngụm.  

 

Sau đó anh lấy hơi, phun nước lên bức tranh trước mặt.  

 

Phì ~  

 

Diệp Phong liền lúc phun mấy lần, hành động của anh khiến tất cả mọi người kinh ngạc.  

 

Lẽ nào trong bức thư họa này quả thực ẩn giấu bí mật gì đó?  

 

Giống như những cuốn thiên thư trong truyền thuyết, chỉ khi gặp nước mới hiện nguyên hình!  

 

Thế nhưng, trên bức tranh không xuất hiện bất cứ dấu vết kỳ lạ nào.  

 

Thậm chí khi Diệp Phong đã phun hết chai nước thì ngoài việc làm ướt bức tranh ra chẳng có hiện tượng nào khác.  

 

"Ha ha ~"  

 

"Làm trò cả nửa ngày trời hóa ra là trò bịp!"  

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!