Nhưng Diệp Phong làm như không nghe hiểu, chỉ cúi đầu lấy tiền. Nhưng khó xử thật, trong ví của Diệp Phong chỉ có năm mươi tệ mà thôi.
Không còn cách nào khác, Diệp Phong đành phải hỏi Thu Mộc Trân: “Mộc Trân à, đưa anh hai trăm tệ đi”.
“Đưa cái đầu anh!”
“Đừng gọi tên tôi. Tôi không quen anh. Anh làm tôi tức chết rồi!”, Diệp Phong làm Thu Mộc Trân tức điên, làm sao cô có thể đưa tiền cho anh chứ? Giờ cô chỉ muốn giao dịch này bị huỷ để mình không bị mất căn nhà mà thôi.
“Mẹ nó!”
“Hoá ra cậu ta không chỉ ngu ngốc mà còn nghèo đến mức này à?”
“Đến một trăm tệ mà cũng không có?”
“Đúng là kẻ nhà quê rác rưởi”.
“Hạng nghèo hèn này mà cũng dám đến đây ấy hả?”
“Không tự thấy xấu hổ sao?”
“Ha ha ha”.
Xung quanh lại vang lên tiếng cười cợt chối tai.
Hàn Thiếu Kiệt cũng lắc đầu cười: “A Phi à, cậu chắc chắn đây là nhân vật tầm cỡ chứ không phải kẻ ngốc?”
“Tôi… tôi… tôi cũng không quen người này”, Thẩm Phi giật giật mắt, cuối cùng dứt khoát quay mặt đi, vờ như không quen biết Diệp Phong.
Lúc này đây, ai có quan hệ với Diệp Phong đều sợ bẽ mặt cả.
“Ha ha”.
“Cậu đúng là đồ ngốc!”
“Tặng cho thì không nhận, bây giờ bảo cậu đưa tiền thì cậu lại không đủ tiền trả?”
“Nghèo mà còn ra vẻ hào phóng!”
“Mau cút đi! Đừng làm trò mất mặt ở đây nữa!”, có vẻ như vì thấy Diệp Phong quá đáng khinh nên Dương Hà không muốn phí thời gian với anh nữa, thẳng thừng bảo anh biến đi.
Anh vẫn không từ bỏ. Diệp Phong mượn tiền những người xung quanh, nhưng ai cũng phớt lờ anh. Cuối cùng, thấy Diệp Phong tội nghiệp quá, Tô Viễn Sơn bèn đưa hai trăm tệ cho đối phương.
“Tôi cho cậu hai trăm tệ, không cần trả lại đâu”, Tô Viễn Sơn từ tốn nói.
Diệp Phong lập tức cất tiếng cảm ơn: “Cảm ơn bác nhiều lắm. n huệ này, cháu sẽ luôn ghi nhớ”.
“Bố à, bố làm gì vậy?”
“Sao bố lại đưa tiền cho anh ta!”
“Hai trăm tệ chẳng đáng là bao, nhưng bố đưa cho anh ta có khác gì vứt tiền qua cửa sổ chứ?”, Tô Thiến cất giọng oán trách.
Tô Viễn Sơn trả lời: “Mưu sinh ở bên ngoài chẳng dễ dàng gì, nhất là với những người có xuất thân không tốt như cậu ấy. Một mình cực khổ kiếm sống ở thành phố, sự ác ý mà cậu ấy phải chịu đựng nặng nề hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều”.
“Chút việc cỏn con, giúp được thì cứ giúp”.
“Huống chi, nhỡ cậu thanh niên này là chuyên gia giám định thật thì sao?”
“Xem như hai trăm tệ này là một khoản đầu tư ân tình thôi, không lỗ đâu con”.
Nói thì nói thế, nhưng dĩ nhiên Tô Viễn Sơn không tin bức tranh này thật sự là tác phẩm của Tô Đông Pha.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!