Liếc nhìn ông ta, Diệp Phong cười lạnh: “Trả gấp mười?”
“Chỉ e là ông không đủ tiền trả!”
“Đừng phí lời nữa. Cậu có dám cược hay không?”, ông ta lạnh lùng hỏi.
“Nếu ông đã cố chấp đến vậy, tôi sẽ cược với ông!”, anh trả lời.
Thu Mộc Trân nghe đến đây thì lập tức tái mặt, vội vã tức giận nói: “Diệp Phong, anh điên rồi. Anh lấy đâu ra một triệu chứ?”
Tô Thiến cũng thầm mắng Diệp Phong là đồ ngu xuẩn.
Thế này có khác gì dâng tiền cho người khác?
“Một tên nhà quê nghèo khổ, không tiền không quyền, còn bày đặt đua đòi cá cược?”
“Anh ta cố tình chơi khăm Mộc Trân đấy à?”
“Đúng là kẻ chỉ biết gây rối!”
Nhưng Diệp Phong đồng ý cược rồi.
Lúc này Thu Mộc Trân có muốn khuyên giải thì cũng đã muộn.
“Được!”
“Nếu đã vậy thì mọi người ở đây làm chứng nhé”.
“Để tránh tình trạng kẻ nào đó không thừa nhận”.
“Mà tôi nói trước, nếu cậu thua và không có đủ tiền, thì đừng trách tôi dùng nhà cậu để thế chấp”, Dương Hà nở nụ cười nham hiểm.
Ông ta còn đang rầu rĩ chưa biết lấy gì để bù đắp cho cậu Thẩm. Giờ thì tốt rồi, đã có kẻ dâng tiền tận tay. Dương Hà mà không nhận thì có lỗi với tên Diệp Phong ngu ngốc này quá.
Thu Mộc Trân vừa nghe đến câu “lấy nhà thế chấp” thì sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe. Cô không dám tưởng tượng, nếu Diệp Phong thật sự thua mất căn nhà thì gia đình họ sẽ sống ra sao. Chẳng lẽ phải lang thang đầu đường xó chợ ư?
Nghĩ đến đấy, Thu Mộc Trân tức đến mức rưng rưng nước mắt.
Cô hoàn toàn không ngờ được bây giờ Diệp Phong lại to gan đến vậy, còn dám lấy nhà của họ ra để cá cược với người ta.
“Mộc Trân à, ly hôn đi!”
“Tên nhà quê ấy điên thật rồi!”
“Bây giờ anh ta dám lấy nhà ra đánh cược, sau này sẽ dám lấy cả cậu ra để cược với người ta đấy!”
“Thật không hiểu anh ta lấy dũng khí ở đâu ra nữa. Một kẻ không biết gì về giám định đồ cổ mà dám lấy nhà cửa ra cược?”
“Đúng là ngu xuẩn!”
Tô Thiến cũng nghiến răng tức giận.
Diệp Phong lại không hề chú ý đến phản ứng của đám người Thu Mộc Trân. Anh vẫn đứng ở Bát Bảo Đường, trong tay là bức tranh mô phỏng “Cây khô và đá lạ” của Tô Đông Pha.
Sau khi xác nhận cá cược với Dương Hà, Diệp Phong vừa lấy ví ra vừa hỏi, “Nói đi, bao nhiêu tiền, tôi mua bức tranh này”.
“Vãi!”
“Còn muốn chiếm trước?”
“Xem ra tên ngốc này thật sự nghĩ bức tranh này là hàng thật đấy nhỉ?”, vừa nghe Diệp Phong lên tiếng, những người xung quanh đều cười ầm lên.
Dương Hà cũng hào phóng xua tay, cười giễu cợt: “Không cần đưa tiền đâu, cho cậu luôn đấy”.
Ông ta nói thế, trong lòng thì thầm chế nhạo Diệp Phong, ánh mắt nhìn anh như nhìn một kẻ ngu dốt. Dương Hà tặng không món đồ cũ nát này đấy, cũng chỉ mỗi Diệp Phong xem nó là báu vật thôi.
“Không cần, để tránh sau này xảy ra tranh chấp. Ông nói đi, bao nhiêu tiền, tôi mua với giá gốc”.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!