Bị Diệp Phong làm bẽ mặt trước đám đông khiến sắc mặt Dương Hà trở nên khó coi vô cùng.
“Hừ, nhóc con, cậu bảo tôi nhầm đồ giả thành đồ thật, tôi thừa nhận”.
“Là do năng lực của tôi chưa đủ tốt nên mới nhìn sai. Sau này tôi sẽ bồi thường tổn thất cho cậu Thẩm”.
“Nhưng cậu đừng nghĩ rằng cậu đoán đúng món đồ này thì chúng tôi sẽ đề cao cậu”.
“Chẳng qua cậu chỉ là mèo mù vớ được cá rán, ăn may mà thôi”.
Dương Hà khinh khỉnh nói, nhìn Diệp Phong bằng vẻ xem thường. Bộ dạng dửng dưng của Diệp Phong lại càng khiến ông ta tức giận hơn.
“Sao hả, nhóc con, không lẽ cậu cho rằng bản thân mình là chuyên gia giám định thật ư?”
“Nếu thật sự có bản lĩnh, thì cậu hãy chọn ra thêm một món đồ giả trong số những món đồ thật ở tiệm của tôi”.
“Nếu không chọn được thì cút ngay lập tức”.
“Đây là nơi cao cấp, nhóc con như cậu không có tư cách đến đây!”, Dương Hà lạnh lùng nói.
Diệp Phong nghe xong bèn vui vẻ đáp: “Không cần ông phải nói đâu, ông chủ Dương. Trong những món đồ được ông bày biện ở đây, tôi không thấy bất kỳ món đồ giả nào cả. Nhưng tôi lại nhìn ra một vật rất quý giá trong số những món đồ linh tinh ở đằng kia”.
Nói đoạn, anh lập tức tiến về quầy đồ ở trong góc, cuối cùng dừng lại trước một bức tranh.
“Ha ha ha”.
“Nhóc con, nếu cậu bảo cậu nhìn ra đồ quý ở quầy bên trái thì còn có lý. Ở bên phải là quầy hàng mà tôi cho thuê. Toàn là những món đồ rách nát mà tôi thu gom được, bày ở đó để chiếm chỗ thôi”.
“Cậu nói có vật quý giá ở đấy?”
Dương Hà nghe vậy thì bật cười.
Ông ta có tổng cộng bốn quầy hàng.
Hai quầy phía trước trưng bày hàng thật của Bát Bảo Đường, quầy bên trái là đồ giả được làm rất đẹp, và một số vật không rõ nguồn gốc mà ông ta sưu tầm được. Còn quầy hàng mà Diệp Phong nói đến đã được Bát Bảo Đường cho thuê để bán đồ giúp một số gian hàng nhỏ lẻ.
Vài năm nay, quầy hàng ấy chẳng bán được mấy món, về cơ bản chúng đều được dùng làm quà tặng.
Nhưng Dương Hà không ngờ, Diệp Phong lại bảo có vật quý giá trong đống phế phẩm ấy?
Diệp Phong phớt lờ tiếng cười mỉa của Dương Hà, chỉ giơ tay lấy bức tranh từ quầy hàng kia.
Đó là một bức tranh được vẽ bằng mực nho trên giấy, nội dung tranh là một thân cây khô có hình dạng như sừng hươu nai, một tảng đá kỳ lạ trông hệt con ốc sên và bụi trúc phía sau tảng đá.
Trông tác phẩm này cực kỳ cẩu thả và tuỳ ý. Ngắm từ xa còn đẹp, nhìn ở cự ly gần sẽ thấy rất nhiều khuyết điểm, không hề có mỹ cảm gì cả.
“Vật quý mà cậu bảo là nó? Bức tranh “Cây khô và đá lạ” này ấy hả?”, Dương Hà lập tức bật cười khi trông thấy bức tranh mà Diệp Phong cầm lấy.
“Ha ha ha”.
“Đừng nói là cậu thấy bức tranh này có ký tên Tô Đông Pha, nên cho rằng đây là tác phẩm của Tô Đông Pha thật đấy nhé?”
Dương Hà liến thoắng nói bằng giọng điệu châm chọc, ý cười sâu xa.
“Có mắt không tròng!”, Diệp Phong lười bận tâm đến ông ta, chỉ lạnh lùng đáp trả một câu.
“Nhóc con, cậu đúng là kẻ không biết điều!”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!