Hàn Thiếu Kiệt ban nãy còn đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của Diệp Phong thì nay nụ cười trên mặt anh ta đông cứng lại, đứng sững ra như trời trồng. Gương mặt anh ta vẫn như thể không thể tin nổi.
"Không thể nào?"
"Hội trưởng Cổ, việc này là không thể nào?"
"Bình sứ Thanh Hoa này tôi đã kiểm tra rất kỹ rồi, không thể nào là giả được".
Hàn Thiếu Kiệt mặt vô cùng khó coi, không ngừng chất vấn.
Bình sứ Thanh Hoa này là anh ta đề nghị Thẩm Phi mua, nếu nó bị chứng minh là giả thì khác gì tát vào mặt anh ta?
Hơn nữa, Thẩm Phi cũng sẽ nghi ngờ Hàn Thiếu Kiệt cấu kết với ông chủ tiệm để lừa gạt anh ta.
Điều đó không chỉ chứng minh rằng anh ta vô dụng, lại còn khiến anh ta trở thành kẻ bất nhân bất nghĩa!
Cho nên, Hàn Thiếu Kiệt đương nhiên phản đối đáp án của hội trưởng Cổ, tìm mọi cách chứng minh chiếc bình sứ này là thật.
"Hội trưởng Cổ, không phải lúc trước ông cũng từng nói rồi sao? Chiếc bình sứ này có phần đáy dày và nặng, kích cỡ khá lớn, vững chắc. Hơn nữa tỷ lệ rất lý tưởng. Loại đồ sứ Thanh Hoa cực phẩm thế này, cho dù là ở triều Nguyên cũng chỉ hoàng thất mới có".
"Còn nữa, hội trưởng nhìn những vân sứ tạo thành hình rồng này đi, nó thể hiện khí thế, quyền lực của vua, vuốt rồng sắc như dao, cao quý hơn tất thảy. Hoa văn có hồn như vậy sao có thể là giả chứ?"
"Hội trưởng Cổ, xin đừng nghe anh ta nói bậy. Anh ta chẳng biết gì về giám định cổ vật, có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta tiếp xúc với cổ vật. Lời nói của một kẻ không có kiến thức chỉ là mánh khóe để mê hoặc lòng người mà thôi".
Hàn Thiếu Kiệt trầm giọng xuống liên tục thanh minh. Trong giọng nói của anh ta đầy sự khinh thường và ghét bỏ đối với Diệp Phong.
Anh ta không tin con mắt của mình lại không bằng một kẻ trởi ơi đất hỡi chẳng biết gì về cổ vật!
Dương Hà cũng ở bên cạnh phụ họa: "Đúng vậy, hội trưởng Cổ. Tên thối tha đó cố tình tới đây làm loạn, sao hội trưởng lại bị lời của cậu ta lừa gạt cơ chứ? Để tôi đuổi tên nghèo rớt mồng tơi đó ra khỏi cửa!"
Dương Hà và Hàn Thiếu Kiệt thi nhau thanh minh, thế nhưng Cổ Long Ân vẫn liên tục lắc đầu.
"Tôi không bị cậu ta lừa gạt, bình sứ Thanh Hoa này quả thực là giả".
Cái gì?
Hàn Thiếu Kiệt run rẩy, trong lòng như đã chết một nửa nhưng vẫn tỏ ra kiên cường nói: "Không thể nào, tôi đã căn cứ vào cách giám định trong sách, xem xét chiếc bình sứ này".
"Hội trưởng Cổ, nếu như ông không bị lừa gạt thì lẽ nào là ông nhìn nhầm rồi?"
Cổ Long Ân nhìn Hàn Thiếu Kiệt nhếch miệng cười đáp: "Tôi nhìn nhầm rồi?"
"Này chàng trai trẻ, năng lực nửa vời nhưng lại mạnh miệng quá nhỉ?"
"Được, nếu đã như vậy thì để tôi nói cho cậu nghe".
"Những dẫn chứng cậu vừa đưa ra quả thực khá thuyết phục".
"Nhưng sai lầm lớn nhất của cậu là chỉ nhìn vào chi tiết mà quên mất bức tranh toàn cảnh!"
"Chỉ nhìn bên ngoài chứ không chịu nhìn vào bên trong!"
"Cậu chỉ nhìn vào những đường vân sứ sinh động có hồn nhưng lại không nhìn vào tổng thể chiếc bình không hề có tính thẩm mỹ, không hề trơn nhẵn, bóng loáng".
"Cậu chỉ biết áp dụng một cách rập khuân các kiến thức trong sách vở chứ không hề biết ứng biến linh hoạt".
"Thực sự thiếu hiểu biết, thiếu năng lực!"
"Chỉ là một người thường không có tố chất mà thôi ~"
Bị một hậu bối chất vấn khả năng của mình, Cổ Long Ân cũng đùng đùng nổi giận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!