"Mộc Trân, mình thấy anh ta cố tình gây rắc rối cho chúng ta đấy".
"Đi tới đâu gây chuyện tới đó!"
"Còn không đi mau?", Tô Thiến giận dữ quát.
"Cút!", nhân viên của Bát Bảo Đường cũng bảo anh cút đi.
Đám nhà giàu xung quanh cũng vô cùng khinh bỉ và ghét bỏ Diệp Phong.
Hai bố con Tô Viễn Sơn liên tục lắc đầu, không hiểu tại sao một cô gái giỏi giang như Thu Mộc Trân lại tìm một tài xế kiêm vệ sĩ tồi thế này?
Hàn Thiếu Kiệt đứng bên cạnh cười lạnh, nhìn cảnh Diệp Phong bị đám đông chỉ trích như xem một vở hài kịch.
Tất cả mọi người đều chửi mắng anh, trách móc anh. Thậm chí đến cả Thu Mộc Trân cũng mắng anh chỉ giỏi gây sự.
Trong khoảnh khắc đó, Diệp Phong như bị cả thế giới vứt bỏ, trở thành trò cười trong mắt tất cả mọi người. Ánh đèn trong phòng triển lãm chiếu lên vai anh, làm bóng anh đổ dài xuống mặt đất.
Lúc này, đám bảo vệ đã lao tới gần.
Đúng vào lúc đám bảo vệ kia đang định tóm lấy Diệp Phong, thì đột nhiên một giọng nói âm trầm và đầy uy quyền vang lên từ trong đám đông.
"Dừng tay!"
"Đã xảy ra chuyện gì, sao lại ồn ào thế này?"
Tiếp đó, một ông cụ cùng với đoàn tùy tùng của mình đi ra từ đám đông, mặt ông ta sầm lại.
Người này tóc đã hoa râm, nhưng giọng nói vẫn vô cùng uy lực, vừa nhìn là biết đây là người có địa vị không phải dạng vừa.
"Hội... Hội trưởng Cổ?", nhìn thấy người phía trước, Dương Hà bỗng run rẩy, không còn ra vẻ cành cao như trước. Ông ta vội vã chạy tới nghênh đón.
"Hả? Hội trưởng? Lại còn họ Cổ?"
"Trừ phi đây chính là hội trưởng của Hiệp hội đồ cổ Vân Châu?"
"Giáo sư thỉnh giảng đại học Giang Đông, là nhân vật đức cao vọng trọng của giới giám định đồ cổ - Cổ Long Ân tiên sinh?"
"Mẹ kiếp, đến cả những chuyên gia sưu tầm đồ cổ còn phải sợ ông ấy, lần này e rằng tên thối tha kia thảm rồi!"
Thấy Cổ Long Ân tới, đám người có mặt xung quanh lại càng cười trên nỗi đau của Diệp Phong.
Cổ Long Ân này là người có tiếng tăm bậc nhất trong giới đồ cổ, ông ta là bậc thầy có kiến thức uyên thâm về việc giám định đồ cổ. Đồng thời, đây cũng là nhân vật có địa vị và tiếng tăm lẫy lừng trong giới sưu tầm đồ cổ.
Toàn bộ triển lãm đồ cổ ở tầng sáu này đều là do Cổ Long Ân phụ trách tổ chức. Hiện giờ Diệp Phong đến đây gây rối, e là sẽ bị Cổ Long Ân này cho ăn hành vô cùng thảm.
"Hội trưởng Cổ, không phải chúng tôi làm náo loạn mà là có kẻ cố tình tới gây sự, ban nãy...", Dương Hà rõ ràng vô cùng kính trọng hội trưởng Cổ này. Ông ta đem hết chuyện xảy ra lúc nãy kể lại với Cổ Long Ân.
"Loại sứ Thanh Hoa này có thể tra rõ xuất xứ. Nếu không chắc chắn một trăm phần trăm, chúng tôi không thể nào dám bày bán ở đây".
"Hơn nữa, cậu chủ Thẩm cũng đưa cả chuyên gia giám định của mình đến, cậu ấy cũng khẳng định đây là đồ thật".
"Nhưng người này cứ khăng khăng đây là đồ giả".
"Hội trưởng Cổ, tiên sinh cũng biết danh tiếng của Bát Bảo Đường trong giới đồ cổ".
"Người này cố tình hạ bệ, làm ảnh hưởng tới uy tín của chúng tôi", Dương Hà giận dữ nói.
Cổ Long Ân cau mày đáp: "Còn có chuyện như vậy à?"
Sau đó, Cổ Long Ân nhìn Thẩm Phi hỏi: "Cậu chủ Thẩm, bình sứ Thanh Hoa này cậu cho rằng là đồ thật và có ý định mua sao?"
Thẩm Phi gật đầu đáp: "Hội trưởng Cổ, người anh em của tôi quả thực đã giám định rồi. Món đồ này là sứ Thanh Hoa triều Nguyên, tôi quả thực có ý định mua".
Diệp Phong nghe xong thì đột nhiên bật cười nói: "Thẩm Phi, nếu người anh em mà cậu nói là người đi cùng cậu ban nãy thì tôi khuyên cậu nên tuyệt giao với người đó đi. Loại anh em đổi trắng thay đen như vậy, nếu không phải tâm địa xấu xa thì chính là ngu dốt, cẩn thận không sau này gặp họa".
"Anh ~", Hàn Thiếu Kiệt điên tiết, tức đến run người, hận một nỗi không thể bước tới đánh cho Diệp Phong một trận.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!