Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

Diệp Phong mặt không cảm xúc, sau đó anh bật cười tự giễu: "Cũng phải thôi, trong mắt em, anh chỉ là một tài xế từ quê lên. Có điều, Thu Mộc Trân, anh sẽ chứng minh với em xem rốt cuộc ai mới là kẻ nói láo".  

 

 

"Chỉ dựa vào sức anh?"  

 

"Cái tên nhà quê nghèo kiết xác, anh từng được thấy cổ vật chưa?"  

 

"Đến sờ vào còn chưa từng được sờ, vậy mà dám xưng mình là nhà giám định đồ cổ?"  

 

"Anh tự nhục cũng được nhưng đừng làm xấu mặt Mộc Trân!"  

 

"Còn không mau đi với chúng tôi!"  

 

Tô Thiến nghe Diệp Phong nói vậy thì giận dữ chỉ trích.  

 

"Đừng".  

 

"Tôi thấy anh ta có vẻ rất hiểu về món đồ này, có thể đúng là một cao thủ nhìn đồ cổ".  

 

"Nếu anh ta đã muốn chứng minh, vậy thì sao không cho cơ hội?"  

 

"Tôi ngược lại rất tò mò không biết tại sao người anh em này lại dám khẳng định món đồ sứ Thanh Hoa này là giả?", lúc này Hàn Thiếu Kiệt đứng bên cạnh cười nhạt nói.  

 

Có điều trong giọng nói của anh ta rõ ràng đầy vẻ châm chọc.  

 

"Một tên nhà quê như vậy thì kiểm định cái quái gì chứ?", Tô Thiến giận dữ đến nghiến răng nghiến lợi.  

 

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Diệp Phong, đợi anh nói ra căn cứ chứng minh phán đoán của mình.  

 

Diệp Phong cười nhạt đáp: "Tôi thực sự không hiểu giám định đồ cổ, nhưng tôi biết thứ trước mắt tuyệt đối không phải sứ Thanh Hoa triều Nguyên".  

 

Cái gì?  

 

Vừa nghe lời này, đám đông lại rần rần cả lên.  

 

"Đ*t m* nó chứ!"  

 

"Hắn ta bị thiểu năng à?"  

 

"Không biết giám định cổ vật, thế mà dám nói đây là hàng giả?"  

 

"Tôi thấy tên này chắc cố tình đến đây gây sự phá quán người ta rồi!"  

 

Đám đông xôn xao bàn tán, họ nhìn Diệp Phong như nhìn một tên thiểu năng.  

 

"Tiên sư!"  

 

"Nói đi nói lại cả nửa ngày, hóa ra là một tên thiểu năng".  

 

"Bảo vệ đâu?"  

 

"Còn không lôi tên thiểu năng này ra ngoài?", Dương Hà tức điên người hô lớn.  

 

Ban đầu ông ta còn tưởng người thanh niên trước mắt thực sự có kiến thức nên đã phát hiện ra thứ gì đó đáng ngờ. Nhưng giờ xem ra, đây hoàn toàn là một tên đần độn não tàn.  

 

Không biết giám định cố vật?  

 

Thế thì lấy đâu ra căn cứ nói món đồ này là giả?  

 

Hàn Thiếu Kiệt đứng bên cạnh thấy vậy thì lắc đầu cười, nói: "A Phi, xem ra nhân vật lớn mà cậu nói cũng không giống như lời cậu miêu tả lắm nhỉ?"  

 

Hàn Thiếu Kiệt vừa nói vừa cười mỉa mai, khoanh tay đứng xem trò hề trước mặt.  

 

Mặt Thẩm Phi cũng rất khó coi, anh ta cũng không ngờ Sở tiên sinh lại là loại người thích làm màu, nói nhăng nói cuội như thế này.  

 

Giám định cổ vật cần phải có hiểu biết uyên thâm, nếu đã không có chuyên môn thì còn ở đây nói quàng nói xiên làm gì?  

 

Hình tượng của Diệp Phong trong lòng Thẩm Phi hoàn toàn sụp đổ. Ánh mắt anh ta nhìn Diệp Phong cũng không còn kính trọng như trước.  

 

Loại người như vậy ai mà yêu thích nổi.  

 

Cho nên, khi thấy mấy người bảo vệ tiến lại gần, Thẩm Phi cũng không ngăn lại mà chỉ im lặng đứng nhìn.  

 

Tô Viễn Sơn và Tô Nam cũng lắc đầu, nhìn Diệp Phong bằng ánh mắt coi thường.  

 

Chẳng trách con gái ông ta lại ghét tên tài xế ở dưới quê lên này như vậy, hóa ra là thực sự có nguyên nhân.  

 

"Mẹ kiếp, Mộc Trân à".  

 

"Anh ta thực sự mất trí rồi đúng không?"  

 

"Não úng nước hả?"  

 

"Đang ở chỗ nào mà dám làm loạn chứ?"  

 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!