"Bát Bảo Đường chúng tôi vô cùng có tiếng trong giới chơi đồ cổ".
"Cả giới đồ cổ Vân Châu ai mà chẳng biết tới bảng hiệu chữ vàng của chúng tôi?"
"Hai năm trước, chúng tôi có bút tích thật của Đường Dần khiến cả giới sưu tầm Vân Châu phải rần rần cả lên".
"Năm ngoái, trong hội đấu giá của Vân Châu, một bức phù điêu giá hàng chục triệu tệ cũng là do Bát Bảo Đường chúng tôi bán!"
"Thậm chí mới tháng trước, Bát Bảo Đường chúng tôi mới bán ra một món đồ men sứ được bảo toàn nguyên vẹn từ đời vua Quang Tự".
"Đã có quá nhiều tiền lệ chứng minh những thứ chúng tôi bán đều là đồ thật chứng minh được nguồn gốc".
"Bát Bảo Đường có lịch sử hàng trăm năm, uy tín luôn đặt lên hàng đầu. Dù không có đồ để bán, chúng tôi cũng quyết không bán hàng giả hàng kém chất lượng. Như vậy khác gì đập nát biển hiệu trăm năm của chúng tôi?"
"Còn cái loại miệng còn hôi sữa như cậu, nói quàng nói xiên, bảo tiệm chúng tôi bán đồ giả, đổi trắng thay đen. Hôm nay, nếu cậu không giải thích rõ lý do thì dù cậu có là bạn cậu chủ Thẩm, tôi cũng quyết không khoan nhượng!"
Dương Hà mặt sa sầm lại, nổi trận lôi đình.
Giọng nói hằn học giận dữ của ông ta vang rền như sấm, sục sôi như sóng cuộn.
Ông ta quát thẳng vào mặt Diệp Phong.
Giọng nói vừa lạnh lùng vừa giận dữ của ông ta vang vang trong cả phòng triển lãm.
Bát Bảo Đường của ông ta đứng vững được trong giới đồ cổ là nhờ uy tín.
Bên trong Bát Bảo Đường, đồ thật thì nói là đồ thật, đồ giả thì nói là đồ giả, không hề bị đổi trắng thay đen.
Vậy mà hành vi của Diệp Phong hôm nay làm ảnh hưởng đến uy tín của bọn họ, Dương Hà không điên tiết lên mới lạ.
Thẩm Phi thấy vậy thì cũng nhìn Diệp Phong vội vã nói: "Anh Phong, có phải anh nói nhầm rồi không. Ông chủ nói đúng, Bát Bảo Đường trước nay rất có uy tín. Bút tích của Đường Dần mà bố em có cũng chính là mua ở đây, đồ sứ Thanh Hoa này sao có thể là giả được?"
Lúc này, câu chuyện huyên náo kia đã thu hút đoàn người của Tô Viễn Sơn tới xem.
Ban đầu họ còn tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì khiến ông chủ kia giận dữ như vậy.
Thế nhưng, sau khi nhìn thấy Diệp Phong, Thu Mộc Trân và Tô Thiến đều tức muốn xì khói.
"Mẹ kiếp!"
"Lại là tên sao chổi này!"
"Tên nhà quê này điên rồi sao?"
"Anh ta cố tình gây họa cho chúng ta hay sao?"
Tô Thiến giận dữ nói.
Thu Mộc Trân trong lòng vừa buồn vừa giận, vội vã chạy tới kéo tay Diệp Phong. Đồng thời cô nhìn Dương Hà, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, thực lòng xin lỗi!"
"Tôi thay anh ấy xin lỗi ông, anh ấy không cố tình làm vậy đâu".
"Tôi sẽ đưa anh ấy đi ngay".
Thu Mộc Trân mặt trắng bệch, xin lỗi Dương Hà rồi vội vã kéo Diệp Phong đi.
"Còn không đi mau?"
"Suốt ngày đi gây sự, anh có thể an phận một chút không hả?"
"Anh hiểu mấy món đồ cổ này sao?"
"Nếu không hiểu thì đừng ở đây ăn nói linh tinh, khác gì tự làm xấu mặt mình?"
Thu Mộc Trân phen này cũng nổi giận thực sự rồi.
Đâu ra một người chồng như thế này chứ? Đi khắp nơi gây sự, không biết cũng nói là biết.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!