"Chiếc bình sứ Thanh Hoa mà hai vị vừa nhìn thấy chính là bình gốm thời Nguyên do trấn Đức Cảnh sản xuất. Cũng là báu vật của Bát Bảo Đường chúng tôi".
"Đây là món đồ tôi lấy được từ mấy tay Mông Cổ mấy hôm trước".
"Vốn nó thuộc về một gia tộc Mông Cổ giàu có, tổ tiên từng là hoàng thân quốc thích triều Nguyên".
"Năm đó Minh Thành Tổ tiến đánh đại đô, triều Nguyên tuyệt diệt. Gia đình họ mang theo gia sản tháo chạy lên phía Bắc.
"Dựa vào việc buôn bán những báu vật đã mang đi khi đó, gia tộc này hiện tại đã lại phất lên, tìm được chỗ đứng cho mình".
"Mặc dù đã trải qua nhiều sóng gió cùng với gia tộc của mình, nhưng chiếc bình sứ Thanh Hoa này vẫn còn nguyên vẹn đến tận bây giờ".
"Di vật của hoàng gia, tuyệt phẩm trong những tuyệt phẩm".
"Bình sứ Thanh Hoa này lai lịch rõ ràng, có thể tra cứu, truyền qua không biết bao nhiêu đời, chắc chắn là tuyệt phẩm", Dương Hà đứng bên cạnh tấm tắc khen chiếc bình sứ Thanh Hoa.
Những người xung quanh cũng tò mò vây lại xem.
Trong đó có cả mấy kẻ lắm tiền.
"Văn hoa trên gốm thời Nguyên Thanh rực rỡ sắc màu, chất gốm trơn láng. Đặc biệt là những đường vân tinh xảo kia, quả thực là món bảo vật hiếm có khó tìm!"
Đám đông không ngừng tán thưởng.
Còn Thẩm Phi không nói gì, chỉ nhìn Hàn Thiếu Kiệt. Hàn Thiếu Kiệt nói: "A Phi, bình sứ Thanh Hoa này tôi đã thẩm định rồi, thực sự là đồ thật, có thể yên tâm mua về".
"Được!", nghe Hàn Thiếu Kiệt khẳng định xong, Thẩm Phi mới hoàn toàn yên tâm. Anh ta lập tức bảo ông chủ tiệm gói hàng cho mình mua luôn.
"Hay lắm, cậu chủ Thẩm quả thực vô cùng hào phóng!"
"Xin cậu đợi một lát, tôi sẽ bọc kỹ lại cho cậu", một vụ làm ăn lớn đã thành công, Dương Hà đương nhiên vô cùng phấn khích. Ông ta lập tức sai nhân viên gói chiếc bình sứ kia lại rồi đặt vào một chiếc hộp gỗ lót xốp bên trong, giao cho Thẩm Phi.
"Cậu chủ Thẩm, xin hãy cầm cẩn thận".
"Được", Thẩm Phi gật đầu. Nhưng đúng lúc anh ta đang định trả tiền thì một tiếng cười vang lên từ phía sau lưng.
"Nếu cậu chủ Thẩm không muốn bị lỗ vốn thì chiếc bình sứ Thanh Hoa này, tôi khuyên cậu không nên mua".
Hả?
Câu nói của người đó khiến mọi người đều sững lại.
Mọi người lập tức nhìn về phía người vừa nói. Đó là một người thanh niên gầy mảnh khảnh, ăn mặc giản dị, hai tay đút túi đứng đó nhìn Thẩm Phi.
"Tên thối tha này ở đâu ra vậy!"
"Đây là chỗ cho kẻ như cậu sao?"
"Bảo vệ đâu, làm gì vậy? Sao lại để loại ất ơ này đi vào đây thế này?", nhìn dáng vẻ nghèo nàn của Diệp Phong, Dương Hà không nói hai lời mà lập tức quát lên.
Diệp Phong thản nhiên không đáp, thế nhưng Thẩm Phi lại kinh ngạc nói: "Anh Phong, sao anh lại ở đây? Mau, mau vào trong".
Lúc Diệp Phong bước vào, ông chủ Dương Hà và Hàn Thiếu Kiệt đưa mắt nhìn nhau rồi không ai bảo ai, vẻ mặt đều trùng xuống.
"Hóa ra là bạn của cậu chủ Thẩm, ban nãy tôi hiểu lầm, mong cậu đừng để bụng".
"Có điều người anh em, không biết câu cậu vừa nói ý là sao?"
"Lẽ nào ý cậu nói Bát Bảo Đường của tôi bán hàng giả, hàng nhái?", Dương Hà nhìn Diệp Phong lạnh lùng hỏi.
Hàn Thiếu Kiệt vẻ mặt cũng rất không vui, lạnh lùng nhìn Diệp Phong.
Bình sứ Thanh Hoa này là do Hàn Thiếu Kiệt chọn. Diệp Phong nói vậy không chỉ thể hiện sự nghi ngờ đối với uy tín của Bát Bảo Đường, mà còn là nghi ngờ năng lực của Hàn Thiếu Kiệt.
Do vậy, khi nghe Diệp Phong nói vậy thì cả ông chủ Dương và Hàn Thiếu Kiệt đều không vui ra mặt.
"Đúng vậy, anh Phong".
"Câu anh vừa nói ý là sao?"
"Tại sao mua chiếc bình sứ này lại lỗ?", Thẩm Phi cũng hỏi với vẻ nghi hoặc.
Diệp Phong cười khẽ đáp: "Lại còn tại sao nữa? Là bởi món đồ sứ mà cậu đang cầm trong tay không hề giống như những lời ông chủ vừa giới thiệu, không phải báu vật triều Nguyên. Giá trị thực của nó e là thấp hơn cái giá mà ông chủ này đưa ra rất nhiều".