Trong lúc mấy người kia còn đang mải nói chuyện với nhau, chẳng ai để ý tới Diệp Phong lúc này đang hơi cau mày lại.
Ánh mắt Diệp Phong có chút nghi hoặc và kỳ lạ, anh nhìn xung quanh. Lúc này Thu Mộc Trân cũng đang lặng lẽ nhìn anh, cô thấy trong mắt anh như có một tia sáng.
Một lúc sau, Diệp Phong đột nhiên mỉm cười thích thú lẩm bẩm: "Thật không ngờ, Vân Đạo Thiên Thư còn có công dụng này".
Có điều nghĩ cũng phải, thứ giúp nhà họ Sở sở hữu bao nhiêu món bảo vật gia truyền thì đâu thể tầm thường được?
"Mộc Trân, nhìn tên... Tài xế của cậu kìa, dáng vẻ quê mùa như nhà quê lên phố. Có lẽ anh ta chưa bao giờ được thấy cảnh tượng này".
Tô Thiến nhìn thấy Diệp Phong đang ở đằng sau ngó nghiêng tứ phía cười ngốc nghếch thì dè bỉu một câu.
Cũng may Tô Thiến nhanh trí, không nói với bố và anh trai mình đây là chồng Mộc Trân. Nếu không thì dáng vẻ này của anh ta sẽ khiến cô ta mất mặt chết mất.
Thu Mộc Trân không trả lời, nhưng Tô Viễn Sơn lúc này lườm Tô Thiến một cái nói: "Cái con bé này, vẫn cái kiểu coi thường người khác. Cậu ấy từ quê lên, lần đầu thấy cảnh tượng này thì phản ứng như vậy là vô cùng bình thường. Vừa nãy con cũng mắt chữ a miệng chữ o còn gì?"
"Con đâu có giống anh ta, như con người ta gọi là thường thức. Còn như anh ta chẳng khác nào cóc ghẻ thấy thịt thiên nga, đầy vẻ thèm thuồng", Tô Thiến dè bỉu.
Thu Mộc Trân đã không còn xa lạ với mấy câu nói kiểu này của Tô Thiến.
Dù gì Tô Thiến ghét Diệp Phong đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Hai người này cứ như oan gia trời định, Thu Mộc Trân cảm thấy tốt nhất vẫn nên để họ hạn chế gặp nhau sẽ tốt hơn.
"Diệp Phong, nếu anh thích thì cứ đi ngắm nghía đi nhé. Tôi và bác Tô đi sang bên kia xem xem. Lát nữa chúng ta tập hợp nhé", Thu Mộc Trân nói với Diệp Phong.
Diệp Phong chỉ gật đầu đáp gọn một chữ "được", sau đó đi thẳng về phía trước.
"Này, anh chỉ nhìn thôi thì được chứ đừng có sờ mó vào đồ của người ta. Ở đây toàn đồ cổ, hỏng là anh đền không nổi đâu!", đằng sau vẫn vọng đến tiếng dè bỉu của Tô Thiến, nhưng Diệp Phong làm như không nghe thấy, chẳng thèm để ý đến cô ta.
"Mộc Trân, có khi nào anh ta thấy người ta có đồ tốt rồi trộm về không? Thực sự sợ anh ta sẽ lại gây họa!", Tô Thiến nhắc nhở.
"Không sao đâu, chúng ta đi thôi".
Sau đó, đoàn người lại tiếp tục đi xem đồ cổ.
Lúc này, Diệp Phong đã đi tới phòng triển lãm lớn nhất ở giữa trung tâm.
Bên cạnh có một tấm biển đề ba chữ "Bát Bảo Đường". Mặc dù Diệp Phong chưa từng nghe danh tiệm đồ cổ này nhưng có thể chiếm được diện tích trưng bày to và đẹp như thế này thì đương nhiên Bát Bảo Đường này hẳn phải có số má trong giới chơi đồ cổ.
Bên trong bày đầy các vật dụng đồng thau từ các triều đại phong kiến, các thứ đồ làm từ ngọc, đồ gốm sứ vô cùng nhiều.
"Ồ, Thẩm Phi cũng ở đây sao?", Diệp Phong ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Thẩm Phi và bạn mình cũng đang ở đây".
Trong Bát Bảo Đường.
Hàn Thiếu Kiệt và Thẩm Phi đang ngắm nghía mọi thứ trong Bát Bảo Đường. Hiện giờ chưa tới giờ cá cược nên bọn họ mới tới gian đồ cổ này xem xét một chút.
"Thiếu Kiệt, thế nào, trong này có món đồ nào tốt không?"
"Bát Bảo Đường là tiệm đồ cổ có tiếng trong giới chơi đồ cổ Vân Châu, bức bút tích Đường Bá Hổ mà bố tôi đem tặng được mua ở đây đấy", hai người họ đã xem đồ ở đây một lúc lâu bởi những tiệm đồ cổ khác chất lượng thấp lại ít đồ nên Hàn Thiếu Kiệt không ưng.
Sau cùng Thẩm Phi đưa Hàn Thiếu Kiệt đến Bát Bảo Đường này cho anh ta được mở mang tầm mắt.
"Ừm", Hàn Thiếu Kiệt gật đầu nói: "Đồ ở đây quả thực không tồi, tốt hơn mấy lần so với đồ ở mấy gian hàng ngoài kia".
"Ha ha ha, vậy thì tốt rồi. Lần này tôi có phát tài được hay không là dựa cả vào cậu đấy. Mau, giúp tôi chọn một món đi", Thẩm Phi không hiểu biết nhiều về mấy món cổ vật này nhưng Hàn Thiếu Kiệt thì có.
Lần trước Thẩm Phi theo Hàn Thiếu Kiệt đi cược đá, mua đồ cổ đã kiếm được không ít tiền.
Cho nên, Thẩm Phi rất tin vào mắt nhìn của Hàn Thiếu Kiệt.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!