Diệp Phong đang định giới thiệu mình là chồng của Thu Mộc Trân nhưng Tô Thiến nào có để anh nói hết. Cô ta cắt ngang lời anh, cười cười nói nói với bố và anh trai mình.
Diệp Phong cau mày lại, ngày càng không ưa người chị em tốt của vợ mình.
Diệp Phong không quan tâm đến lời Tô Thiến nói, vẫn định tiếp tục giới thiệu: "Cháu là..."
"Là tài xế, nhìn anh ta còn trẻ nhưng mười bốn tuổi đã từ quê lên thành phố bắt đầu lái xe. Từ đó đến giờ đã có kinh nghiệm lái xe gần mười năm rồi. Chắc chắn là tài xế kinh nghiệm đầy mình, kỹ thuật lái xe rất đỉnh".
"Có phải vậy không Mộc Trân?", Tô Thiến lập tức quay sang nháy mắt với Thu Mộc Trân, nhờ cô phối hợp diễn xuất với mình.
Đương nhiên Tô Thiến không thể để cho bố và anh trai mình biết tên nhà quê khố rách áo ôm kia là chồng của Thu Mộc Trân.
Tô Thiến còn đang mong được nở mày nở mặt nhờ người chị em tốt của mình mà?
"Ừm... Vâng, anh ấy tên là Diệp Phong, là tài xế kiêm vệ sĩ của cháu", Thu Mộc Trân cũng bất lực, chỉ đành giúp Tô Thiến.
Chỉ có Diệp Phong đáng thương, đang làm chồng tự nhiên bị giáng chức xuống làm tài xế.
Diệp Phong giờ cũng đã hiểu ra. Mặc dù anh biết Thu Mộc Trân vì phối hợp diễn xuất với Tô Thiến nên mới nói như vậy, nhưng khi nghe chính vợ mình nói ra điều đó, trong lòng anh đương nhiên vẫn thấy khó chịu. Anh hừ lạnh một tiếng đáp: "Đúng, tôi là tài xế, là tài xế bị người ta chê bai".
Trong giọng nói của Diệp Phong đầy vẻ bất mãn, Thu Mộc Trân đương nhiên cũng nhận ra. Trong lòng cô đầy áy náy, thầm nói: "Diệp Phong, xin lỗi anh, đành để anh phải chịu ấm ức một lát".
"Hóa ra cậu là tài xế, có điều người anh em này, sau này phải chú ý hình tượng bản thân một chút nhé. Ở nơi cao cấp như thế này không thể so với ở quê được. Nếu không giữ hình tượng thì giám đốc của các cậu mới là người bị mất mặt", Tô Viễn Sơn thiện chí nhắc nhở Diệp Phong vài câu.
Sau đó cả đoàn người cùng đi lên tầng.
Lần này Tô Viễn Sơn tới chủ yếu là để tham gia hội giao lưu đồ cổ trong hội quán này.
"Ngày hội Trung thu này là một trong những lễ hội lớn nhất ở Vân Châu".
"Đặc biệt là năm nay lại càng náo nhiệt hơn".
"Trong hội quán này, không chỉ có triển lãm đá quý ở tầng một tầng hai, có các khu vực vui chơi giải trí mà còn có hội trao đổi đồ cổ ít khi tổ chức bên ngoài. Lại còn có cả hoạt động cược đá quý, nói chung là hoạt động gì cũng có".
"Có điều có một điểm chung là những hoạt động này đều dành cho những người có tiền đến chơi".
"Thường ngày bác cũng chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ thích chơi đồ cổ. Hôm nay hội Trung thu, vừa hay tới tận hưởng không khí lễ hội náo nhiệt này một chút".
"Đương nhiên, náo nhiệt nhất vẫn là hội đấu giá tối nay".
"Trong đó mới có những món bảo vật".
"Nghe nói, trong hội đấu giá đó, Sở tiên sinh cũng sẽ mang một món bảo vật đến. Chỉ tiếc là, với thân phận bây giờ của bác thì không đủ tư cách tham gia".
Tô Viễn Sơn vừa nói vừa lắc đầu thở dài, trong giọng nói đầy vẻ tiếc nuối.
Đoàn người vừa nói chuyện vừa đi lên tới tận tầng sáu.
Theo chỉ dẫn thì hội giao lưu đồ cổ ở trên tầng sáu.
Mấy người họ đi vào thì thấy cả một tầng lớn bày đầy các món cổ vật đủ mọi kiểu dáng.
"Ôi, nhiều thế này sao?"
"Bố, những thứ này đều là cổ vật sao bố?", Tô Thiến dù biết bố mình rất thích chơi đồ cổ nhưng trước giờ chưa từng tiếp xúc nhiều với mấy món đồ này. Nay được tận mắt nhìn thấy thì không khỏi ngỡ ngàng.