Thu Mộc Trân khiêm tốn đáp: "Giám đốc Tô quá lời rồi. Hơn nữa, cháu và Thiến Thiến là bạn tốt, bác cứ gọi cháu là Mộc Trân là được rồi ạ".
"Được, Mộc Trân à, cháu cũng không cần phải gọi giám đốc Tô gì đó đâu, cứ gọi là bác không thôi là được rồi".
Mấy người họ hàn huyên một lát, nhưng điều khiến Diệp Phong không ngờ là mặc dù có một cô con gái chanh chua ngoa ngoắt như Tô Thiến nhưng Tô Viễn Sơn lại không hề kiêu căng. Lời nói và cử chỉ của ông rất đúng mực, lại còn vô cùng hòa nhã, thân thiện.
"Hội đấu giá tối nay là việc lớn của cả Giang Đông, vé ở bên ngoài đã khó lấy được. Thế mà Mộc Trân cháu lại lấy được cả vé VIP? Đúng là tuổi trẻ tài cao!"
Mộc Trân ngượng ngùng cười đáp: "Bác hiểu lầm rồi ạ, cháu chẳng qua ~"
Thế nhưng Thu Mộc Trân còn chưa kịp nói xong thì Tô Thiến đã cắt ngang: "Đó là vì cô ấy là giám đốc doanh nghiệp lớn, bên dưới có hàng nghìn nhân viên, lợi hại lắm bố ạ! Chị em tốt của con đương nhiên không phải người thường ~"
Tô Thiến đắc ý khoác lác trước mặt bố và anh mình.
Trước giờ bố và anh Tô Thiến luôn chê cô ta không có tinh thần cầu tiến, cả ngày chỉ biết ăn chơi khó làm nên cơm cháo gì. Hiện giờ khó khăn lắm mới có được cơ hội tốt thế này để thể hiện, Tô Thiến đương nhiên không thể bỏ qua.
Tô Thiến càng khen Thu Mộc Trân thì đương nhiên Thu Mộc Trân cũng càng được hãnh diện.
Khả năng giao tiếp với người khác cũng là một năng lực rất mạnh!
"Ôi, mới tý tuổi đã tự thành lập được doanh nghiệp hàng nghìn người?"
"Chẳng trách cháu lại lấy được vé VIP!"
"Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!"
"Người làm trưởng bối như bác cũng thấy phải hổ thẹn!", quả nhiên Tô Viễn Sơn và Tô Nam đều kinh ngạc, ánh mắt họ nhìn Thu Mộc Trân càng thêm phần kính nể.
Đúng vậy, thân phận của một người sẽ quyết định địa vị của người đó.
Thu Mộc Trân nắm trong tay doanh nghiệp hàng nghìn người, năng lực và địa vị này khiến Tô Viễn Sơn không khỏi kính nể.
"Thiến Thiến, con có bạn giỏi giang như vậy, người làm bố như bố đây cũng thấy mát lòng".
"Gần đèn thì phải rạng, sau này con học tập Mộc Trân nhiều vào. Có một người giỏi giang như vậy ở bên thì con mới tiến bộ được", Tô Viễn Sơn dạy dỗ con gái mình vài câu. Có điều ông cũng thực sự rất vui vì con gái mình có được người bạn giỏi giang như vậy.
"Thiến Thiến, cậu nói linh tinh cái gì đấy?", Thu Mộc Trân nghe xong thì mặt đỏ bừng lên nhỏ tiếng mắng Tô Thiến.
Mặc dù cô đúng là tổng giám đốc, nhưng công ty của cô chỉ vừa mới thành lập, lại còn là doanh nghiệp nhỏ. Hiện giờ cô chỉ có vài chục nhân công chứ đào đâu ra mấy nghìn nhân công?
Tô Thiến nói vậy không phải là đẩy cô vào thế khó sao?
Thế nhưng Tô Thiến mặt khẩn khoản nói với cô: "Mộc Trân, cầu xin cậu giúp mình lần này đi. Hai người họ không coi trọng mình, lần này mình phải cho họ thay đổi cái nhìn về mình!"
Không thể từ chối lời khẩn cầu của Tô Thiến, Thu Mộc Trân cũng chẳng còn cách nào, đành phối hợp diễn xuất.
"Hai đứa đang xì xầm gì đấy?"
"Không có gì, không có gì", Tô Thiến hi hi cười đáp.
"Mộc Trân, đi thôi, chúng ta lên tầng hai xem đi", lúc này sau lưng vọng tới giọng nói của Diệp Phong.
Tô Thiến nghe thấy thì mặt xanh lét.
Tên Diệp Phong này muốn phá chuyện tốt của cô ta sao?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!